Chào mừng bạn đến với blog ĐỌC & SUY NGẪM .

8 thg 3, 2011

LOAY HOAY



Trong y học, bệnh nào mà y học thế giới chưa tìm ra được nguyên nhân thì còn tồn tại nhiều giả thuyết để biện giải cho nguyên nhân.
Trong cuộc mưu sinh của mỗi con người, khi chưa đi vào đúng quỹ đạo của cuộc sống là lúc còn tất bật, mà không làm nên hiệu quả. Phải mãi kiếm tìm một hướng đi để sống thực sự, mà không phải là tồn tại.
Trong sự gầy dựng một doanh nghiệp cũng vậy, khi còn phải lo âu mỗi ngày là lúc chiến lược kinh doanh đang còn nhiều bất trắc.

Rộng hơn, trong việc điều hành một nền kinh tế của một quốc gia, khi những chu kỳ thoái triển ngắn lại là lúc chưa có một hướng đi đúng.
Tất cả những điều trên gom lại một từ dễ hiểu là loay hoay. Là làm mãi mới xong, nhưng xong rồi vẫn không an tâm vì vẫn còn bất cập.
Gần đây, ngân hàng nhà nước liên tục loay hoay đưa ra nhiều phát biểu cho chuyện buôn vàng.

Tháng 3/2010, thì
cấm sàn vàng vì gây bất ổn kinh tế xã hội. Rồi cuối tháng 02/2011 phun tin thăm dò dư luận để cấm kinh doanh vàng miếng. Dư luận bắt đầu lên tiếng, thì ông thống đốc vội vả ôn hoà: Chưa cấm kinh doanh vàng miếng. Chưa cấm chứ không có nghĩa là không cấm. Tiếng Việt của mình nó hay thế đấy.
Và cuối cùng cách nay 3 hôm một cách khoa học hơn:
Sẽ có lộ trình xoá bỏ kinh doanh vàng miếng.
Hôm qua lại xuất hiện người hiến kế rằng:
Việt Nam nên phát hành chứng chỉ vàng bằng giấy?

Hay thật! Từ tín phiếu huy động tiền, bây giờ phát hành tín phiếu huy động vàng. Chuyện xưa cũ của thế giới bây giờ mới làm. Nhưng làm ngược.
Ở xứ người, để huy động tiền và giảm việc nút thắt cổ chai vàng bị giữ trong dân, người ta phải làm cho nền kinh tế mạnh lên, hòng cho dân tin tưởng không tìm nơi trú ngụ an toàn cho đồng tiền của mình làm ra. Còn ở xứ mình, thì làm cho nền kinh tế kiệt quệ, mất niềm tin của dân chúng thì nghĩ ra chiêu thức để độc quyền kinh doanh bằng giấy lộn, nhưng ngang với giá trị vàng! vấn đề cần giải quyết ở đây là lòng tin chứ không là mệnh lệnh và cách thức ban ra của chính trị.


Với một nhu cầu vàng cho giao dịch đứng thứ 10 thế giới trong năm 2010, tăng từ 73.3 tấn trong năm 2009 lên lên 81.4 tấn, ước tính tăng 11.4%. Như vậy việc cấm đoán buôn vàng miếng trên thị trường sẽ làm thiệt hại đến thị trường trong nước bao nhiêu?
Rồi những ai được độc quyền thu gom về một mối việc kinh doanh vàng sẽ hưởng lợi việc này mỗi năm là bao nhiêu? Và lợi nhuận từ vàng được phân bổ đi đâu? Và cuối cùng thì đây là một quyết định vì quyền lợi quốc gia dân tộc hay là của quyền lợi nhóm đã gây áp lực để đưa ra? Là những câu hỏi cần phải giải quyết.



Đời cái gì cấm là cái ấy khan hiếm. Khi khán hiếm thì cung không đủ cho cầu. Khi cung không đủ cho cầu thì cái ấy có giá trị hơn. Đó là bàn tay vô hình của kinh tế thị trường tự do trả đủa lại bàn tay hữu hình của chính trị muốn nắn bóp kinh tế thị trường tự do.

Hơn 10 năm nay cứ loay hoay câu chuyện làm sao san bằng cách biệt giá đồng đô la giữa thị trường chợ đen và thị trường chính thức, nhưng không làm được. Từ cấm chuyển sang mở, rồi lại quay về cấm. Nhưng có san bằng được đâu?
Bản chất của nền kinh tế của loài người là nền kinh tế thị trường đi theo qui luật cung cầu để xác định giá trị hàng hoá. Một nền kinh tế mạnh là nền kinh tế đáp ứng được sự cân bằng giữa cung và cầu. Mạnh hơn nữa, là cung cho cả nhu cầu của bên ngoài nền kinh tế.

Vì thế cho nên trong kinh tế học có 2 trường phái: kinh tế thị trường tự do để bàn tay vô hình của thị trường tự điều chỉnh và kinh tế học có bàn tay hữu hình của chính trị điều tiết khi cần ngăn chặn ảnh hưởng của phát triển nóng hoặc suy thoái gây ra. Không có trường phái nào tuyệt đối tốt hay xấu. Vấn đề là phải biết dùng nó đúng cách. Khi dùng nó đúng cách, đúng lúc, mà không lạm dụng thì nền kinh tế sẽ mạnh, không phải loay hoay.

Nhiều năm qua, việc áp dụng quá lạm quyền của chính trị trong việc sử dụng bàn tay hữu hình chỉ huy nền kinh tế Việt Nam, nên các điệp khúc suy thoái kinh tế đất nước cứ lập đi, lập lại với một chu kỳ rất ngắn trong từng năm.
Vấn đề đặt ra cho việc điều hành nền kinh tế Việt Nam là cần những bộ óc biết thực hành hơn là lý thuyết. Biết sử dụng khoa học hơn là mệnh lệnh chính trị và duy ý chí. Biết vì cái tâm và cái tầm cho quốc gia dân tộc hơn là vì cái tâm và cái tầm vì lợi ích cá nhân.

Người ta vẫn đổ tội cho Ông Park Chung Hee - người đã lãnh một gia tài Hàn Quốc với một ngân khố trống rổng sau nội chiến - là một nhà độc tài. Nhưng lúc Ông qua đời, gia đình Ông nghèo túng, mà Hàn Quốc giữ được chính trị, văn hoá, kinh tế, môi trường, tài nguyên, khoa học phát triển ngày một hùng cường. Thế thì cái hay trong sự độc tài của Ông Park Chung Hee, sao không học, mà vẫn mãi loay hoay?

6 thg 3, 2011

KINH HOÀNG! CHẠY CHỨC CHẠY QUYỀN


Một nhóm lợi ích bị phanh phui bằng giấy trắng mực đen liên quan đến hai công chức cấp cao được nêu đích danh và được đăng tải công khai trên trang web của Văn phòng Luật sư Vì dân (http://luatvidan.vn). Đó là Nguyễn Thanh Sơn, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao và Trần Văn Tuấn, Bộ trưởng Bộ Nội vụ.

Người ta còn nhớ khi bị Quốc hội chất vấn về nạn chạy chức chạy quyền, chính ông Trần Văn Tuấn đã phát biểu rất lạc quan: “
Theo tôi, chạy chức, chạy quyền không đến mức thành phổ biến như nhận định của dư luận hiện nay.” Nay, vợ ông được nhận vào biên chế, được hưởng tiền bảo hiểm, được đi công tác nước ngoài bằng tiền nhà nước, mà vẫn không cần đi làm ngày nào; con ông đang du học, được nhà nước thanh toán tiền điện thoại chỉ tính trong một tháng đã lên đến gần 40 triệu đồng. Không lẽ ông hoàn toàn không hay biết chuyện đó? Và không lẽ bỗng dưng bà Đặng Thị Bích Hoà, Bí thư Đảng uỷ, Chủ tịch Hội đồng Quản trị kiêm Tổng Giám đốc Công ty cổ phần chuyển phát nhanh Bưu điện mở rộng hầu bao (nhà nước) để giúp đỡ vợ con ông? Ông ngây thơ nghĩ rằng đó không phải là một biểu hiện của quốc nạn ô nhục chạy chức chạy quyền hay sao?
Ông từng cho rằng: "Khó chấm dứt tình trạng chạy chức, chạy quyền vì người chạy có báo đâu mà biết" (
Vietnamnet.vn). Vâng! Cứ nhìn vào trường hợp ông thì thấy ngay câu nói của ông chí lý đến nhường nào! Chuyện vỡ lở ra là ngoài ý muốn của ông đó chứ!

Hai năm trước Bộ trưởng Trần Văn Tuấn đã từng nói rất hùng hồn giải pháp "Dựa trên kinh nghiệm các nước cộng với ý chí cách mạng tiến công” để chống lại chuyện chạy chức chạy quyền (
Vietnamnet.vn). Cái “ý chí cách mạng tiến công” ấy có đủ cho ông tự xấu hổ mà từ chức, hay có đủ cho cấp trên của ông cách chức ông hay không?

Luật sư Trần Đình Triển đưa ra một loạt trường hợp bê bối: vụ nhiều cán bộ mua dâm ở Hà Giang, vụ ông Vũ Văn Hiến – Tổng Giám đốc Đài Truyền hình Việt Nam, vụ ông Nguyễn Công Ngọ – Bí thư Tỉnh uỷ Bắc Ninh. Tất cả những vụ nhơ nhuốc ấy đến nay đều chưa được giải quyết rốt ráo.
Chống chạy chức chạy quyền, chống tham nhũng trong điều kiện Đảng cầm quyền, là làm công việc tự mổ xẻ, tự chặt tay chặt chân mình. Đau và sợ chứ, thưa công dân, luật sư Trần Đình Triển!



TÒA ÁN CỦA RIÊNG CHÍNH QUYỀN


Tòa án nhân dân tỉnh Hà Giang vào ngày 10 tháng 3 sẽ mở phiên xử kín vụ hiệu trưởng Sầm Đức Xương mua dâm 2 nữ sinh vị thành niên là Nguyễn Thị Thanh Thúy và Nguyễn Thúy Hằng. Trong phiên xử kín này không có người bảo hộ của 2 nữ sinh cũng như luật sư biện hộ cho hai em. Tòa án không cấp giấy chứng nhận bào chữa cho luật sư Trần Đình Triển, với lý do bị can từ chối luật sư biện hộ

Hoan hô” tòa án Hà Giang
Nổi tiếng “sáng láng” như hang đá ngầm
Rằng án là vụ “bán dâm”
Rằng tên đầu sỏ là Sầm Đức Sương
Hằng, Thúy đang tuổi học đường
Ra vành móng ngựa đáng thương thực tình
Ngây thơ chẳng biết giữ mình
Hiến thân khách VIP mua trinh dễ dàng
Cho nên tòa án Hà Giang
Ra tay xét xử rõ ràng đúng sai?!
Bán dâm thì bán cho ai?
Eo ôi…danh sách hàng dài…toàn quan!
“Công khai” thì sợ… quan oan!
Tốt nhất “xử kín”, an toàn… chủ trương
Không sợ bẽ mặt thăng đường“
Nạn nhân-tội phạm” lẽ thường kể chi?
Thiên hạ thắc mắc làm gì?
Quan đâu có tội? Vậy thì xử sao?
Thôi đành mang tiếng tào lao
Công lý cũng mặc, xử ào cho xong
Sắt kia đem bẻ cũng cong!

Mong muốn được bào chữa
Mặc Lâm tìm hiều thêm vấn đề qua bài phỏng vấn LS Trần Đình Triển sau đây, trước tiên LS Triển cho biết:

LS Trần Đình Triển: “Sau khi nộp hồ sơ từ đầu thì tôi đã được cấp chứng nhận bào chữa và tôi đã vào trại tạm giam cùng với điều tra viên để gặp cháu Thúy và cháu Hạnh.
Trước mặt ông phó thủ trưởng cơ quan điều tra thì các cháu vẫn mong muốn được tôi bào chữa và lúc ấy cháu Thúy kêu lên là lâu nay cháu bị bệnh phụ nữ rất nặng nhưng không được điều trị. Tôi có đề nghị nếu trạm xá không đủ điều kiện thì đưa cháu ra ngoài khám bệnh. Sau đó thì tôi biết được cơ quan điều tra đã giải quyết việc đó. Nhưng rất bất ngờ sau đó khi tôi đến để gặp lại cháu thì cơ quan điều tra gửi một tờ giấy là cháu từ chối luật sư.”

Mặc Lâm: Thưa ông nếu chúng tôi nhớ không lầm thì trong lần ra tòa lần trước cháu Thúy đã từng tố cáo là bị cơ quan điều tra ép cung, có phải lần này thì việc cũ được lập lại hay không?

LS Trần Đình Triển Trước mặt ông phó thủ trưởng cơ quan điều tra thì các cháu vẫn mong muốn được tôi bào chữa và lúc ấy cháu Thúy kêu lên là lâu nay cháu bị bệnh phụ nữ rất nặng nhưng không được điều trị.
LS Trần Đình Triển: “Ở cấp sơ thẩm lần trước, cũng như thế này nhưng ra tòa thì các cháu tố cáo cơ quan điều tra ép các cháu phải viết như thế. Hôm đó có cả điều tra viên tôi mới đề nghị vào ngay trại tạm giam để hỏi các cháu cho sự việc được rõ ràng. Nếu cháu từ chối luật sự thật sự thì cũng giải trừ cái suy nghĩ của người dân cho rằng cơ quan tiến hành tố tụng bắt ép cháu còn nếu cháu có nguyện vọng luật sư thì phải giải quyết cho cháu.”

Mặc Lâm: Và các cơ quan tư pháp có đồng ý với đề nghị của ông không thưa luật sư?
LS Trần Đình Triển: “Đáng buồn là từ cơ quan điều tra đến Viện kiểm sát đều không đồng ý chuyện đó và từ chối, đó là dấu hiệu bất bình thường.”
Mặc Lâm: Hai cháu Thúy và Hằng khi bị ra tòa thì đều dưới tuổi vị thành niên, vậy mẹ cháu hay người giám hộ có quyền yêu cầu sự bào chữa của một luật sư phải không ạ?
LS Trần Đình Triển: “Theo nguyên tắc thì mẹ cháu đựơc gặp thân nhân và mẹ cháu làm đơn rất nhiều lần thì cơ quan điều tra chỉ mới cho gặp một lần thôi. Khi mẹ cháu hỏi tại sao con từ chối luật sư thì cháu khóc lên và nói mẹ không biết đâu trong này khổ lắm, sống như chết và nếu không làm theo lời họ thì con không về được đâu mẹ. Đấy là lời của chị Thơm mẹ của cháu cho tôi biết.”
Mặc Lâm: Trên mặt pháp lý thì điều này xem ra không bình thường, LS có thấy như thế không ạ?
LS Trần Đình Triển: “Đây là dấu hiệu mất bình thường hơn nữa cháu là vị thành niên thì mẹ cháu là người giám hộ liên quan cái tội môi giới mãi dâm thì trên nguyên tắc những thu nhập bất hợp pháp phải bồi thường, và những bồi thường ấy nộp vào ngân sách hay cho người bị hại?
Tòa án sơ thẩm lần trước cũng quy định như thế vì các cháu chưa tròn 18 tuổi, không có tài sản riêng thì người giám hộ phải chịu trách nhiệm về nghĩa vụ đó. Trước đây tòa xác định chị Thơm là mẹ của cháu, là người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan và theo luật định thì mẹ của cháu được mời luật sư.
Khi họ từ chối với tôi việc bảo vệ cháu Thúy thì mẹ cháu là chị Thơm đã mời tôi làm luật sư. Tôi làm đầy đủ thủ tục thì người ta bảo cháu Thúy đã trên 18 tuổi. Tức là lươn lẹo, quanh co, bảo vệ những điều hết sức trái pháp luật và có lẽ tới đây họ cũng không mời mẹ cháu tham gia với tư cách là người giám hộ, người có nghĩa vụ và quyền lợi liên quan nữa. Trong khi bộ luật hình sự và tố tụng hình sự quy định hành vi ở thời điểm nào thì áp dụng pháp luật ở thời điểm đó để xử lý, nghĩa là cháu ở tuổi vị thành niên. Không hiều vì lý do gì họ rất ngại tôi tham gia.”
Mặc Lâm: Có thể họ ngại vì vụ này dính líu tới nhiều quan chức trong tỉnh Hà Giang mà chính luật sư đã công khai thành một danh sách và chính điều này đã dẫn tới việc họ cấm ông tham gia tranh cãi cũng như ngăn ngừa ông phanh phui các khuôn mặt khác hay không?
LS Trần Đình Triển: “Có mười mấy vị quan chức và tôi nhắc lại đây chỉ là số nhỏ, vì đây chỉ mới là lời khai của cháu Thúy và cháu Hạnh còn 15 cháu nữa thì việc mở rộng nó còn đến đâu, tức là cái thối tha, cái nhục nhã nó thể hiện sự bệ rạc, bỉ ổi của các quan chức sử dụng các cháu như những trò chơi đó thì số liệu không biết sẽ lên đến bao nhiêu. Thật ra bản chất của Sầm Đức Xương cũng như những vị đó mà thôi.
Ngày mai ngày kia tôi sẽ sắp xếp thời gian để tiếp tục gửi lên các cơ quan cao nhất của Đảng và nhà nước kiến nghị tiếp về việc này.
Thứ hai nữa nếu nói môi giới gái mãi dâm thì các cháu khác cũng làm như cháu Thúy, cũng bị ép mà phải làm như cháu Thúy phải làm thì tại sao không truy tố các cháu đó về tội môi giới mãi dâm như cháu Thúy cháu Hạnh?
Cái sự thiếu nghiêm minh đó của cơ quan tiến hành tố tụng, đồng thời những vi phạm tố tụng của các cấp sơ thẩm đáng phải khởi tố về tội làm sai lệch hồ sơ vụ án thì họ bỏ ra bên ngoài.”



Sẽ tiếp tục kiến nghị
Mặc Lâm: Trước những sự việc vi phạm pháp luật nghiêm trọng như vậy, với tư cách là một luật sư ông đã làm gì để tố cáo hệ thống tòa án của tỉnh Hà Giang thưa ông?

LS Trần Đình Triển: “Tôi đã có văn bản gửi các cơ quan cao nhất của Đảng của nhà nước và đề nghị Bộ công an và Viện Kiểm sát tối cao rút hồ sơ lên để trực tiếp điều tra mới thể hiện đựơc sự khách quan. Tôi cũng đã làm việc với Viện kiểm sát Tối cao cử đoàn đi lên rồi nhưng không hiều sao tình trạng hiện tại đã quên lãng nó đi.
Tôi cũng rất trân trọng vì văn bản kiến nghị của văn phòng Luật sư Vì dân đã có ý kiến của đồng chí Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng, hiện nay là Tổng bí thư ông đã chỉ đạo công an, tòa án kiểm sát xử lý nghiêm khắc việc này.”
Mặc Lâm: Ông có nghĩ rằng trong vai trò mới thì Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng sẽ quên nhưng việc mà ông kiến nghị hay không? Ông có nghĩ rằng sẽ tiếp tục nhắc nhở ông Trọng để ông ấy biết vụ này hay không?
LS Trần Đình Triển: “Ngày mai ngày kia tôi sẽ sắp xếp thời gian để tiếp tục gửi lên các cơ quan cao nhất của Đảng và nhà nước kiến nghị tiếp về việc này.”
Mặc Lâm: Với tư cách một luật sư ông có nhận xét gì về mặt pháp lý của phiên tòa này? Và nếu được góp ý với nhà nước với Đảng thì ông sẽ nói gì?
LS Trần Đình Triển: “Với tư cách một luật sư tôi mong muốn các cơ quan của Đảng của nhà nước phải chỉ đạo làm rõ việc này, xử lý nghiêm minh, có như vậy mới giữ được niềm tin yêu của nhân dân, với Đảng với nhà nước. Còn nếu không thì sẽ đánh mất đi niềm tin của nhân dân mà đó là tài sản vô giá của một chế độ.”
Mặc Lâm: Theo ông thì hình ảnh phiên tòa sắp tới sẽ ra sao qua kinh nghiệm tòa án của ông?
LS Trần Đình Triển: “Vụ án tới đây tôi tin chắc rằng người ta cũng sẽ xử kín không cho báo chí tham gia và thậm chí đối với mẹ của hai cháu cũng không được tham gia. Tóm lại phiên tòa chỉ có luật sư của Sầm Đức Xương còn lại ngồi chật hội trường sẽ là cán bộ công an, tòa án, Viện kiểm sát và các cơ quan chức năng của tỉnh Há Giang và sự việc tiếp tục xử bưng bít như vậy.
Mặc Lâm: Xin cám ơn luật sư Trần Đình Triển về những thông tin mà ông đưa ra trong buổi phỏng vấn hôm nay.

Thưa quý vị luật sư Trần Đình Triển cũng cho chúng tôi biết là văn phòng luật sư Vì Dân do ông điều hành đã có một website để thông tin các việc có liên quan đến vụ án Sầm Đức Xương. Những hồ sơ hay kiến nghị mà ông gửi lên các cơ quan cao nhất của chính phủ cũng sẽ được post trên website này.
Quý vị có thể truy cập vào địa chỉ www.luatvidan.vn để biết thêm chi tiết. Xin cám ơn quý vị.

Nguồn :http://www3.vietinfo.eu/chuyen-phiem/hoan-ho-toa-an-ha-giang.html

5 thg 3, 2011

CHỨNG NỔ


Rất có thể các “xử gia” sẽ phải ghi vào sổ tay ngày Ngày thứ tư, mùng 2 tháng 3, một ngày Hoàng đạo, khi Công ty CP chứng khoán Minh Long đã chọn ngày này để làm một cái việc rất “hắc đạo” là rút chạy khỏi TTCK.
Như vậy, 11 năm sau khi tiếng cồng đầu tiên được vang lên ngày 28-7-2000, khai trương phiên giao dịch đầu tiên của TTCK Việt Nam, công ty chứng khoán đầu tiên đã rút khỏi thị trường, quả chứng đầu tiên đã nổ, và rất có thể, đây là một chỉ dấu cho thấy thị trường chứng hoặc sẽ đóng băng, thậm chí sẽ sụp đổ.

Sự rút lui ngày mùng 2-3 của Kim Long, có lẽ cũng là điềm báo cho một cuộc tháo chạy hàng loạt. Dù trong tờ trình của Kim Long gửi Uỷ ban chứng khoán nói họ “Nhận thức được những thách thức trong hoạt động kinh doanh chứng khoán” và bản thân Chủ tịch Kim Long cũng ngạo nghễ, rằng “Chúng tôi không thoái lui, chúng tôi đang tiến công”, nhưng rõ ràng, từ sự ảm đạm của thị trường đến việc tháo chạy giờ đã không còn khoảng cách nữa. Và vì vậy, có lẽ cũng nên hiểu sự tháo chạy đang là “tiến lên”, trong tương quan với sự tồn tại thoi thóp, với gánh lỗ ngày càng đè nặng khổng lồ trên vai “những đứa còn lại”.

Chính sách tiền tệ thắt chặt, như lời tuyên chiến với lạm phát của Thủ tướng hồi cuối tháng hai. Liên tiếp những chính sách tài khoá, chính sách tài chính được công bố với việc bóp nghẹt nguồn dinh dưỡng cho khu vực phi sản xuất, có cái ngoặc đơn “đặc biệt với nguồn tài chính chứng khoán, bất động sản” chỉ là những nguyên nhân trực tiếp dẫn đến sự kiện Kim Long.
Bởi vì ngay thời kỳ phát triển nóng nhất, năm 2007 với xủng xoảng những phi mã, xanh rờn, kịch trần, siêu thanh khoản, khổng lồ, dựng đứng…
Ngay cả khi ghi nhận đỉnh, ghi nhận kỷ lục khi vnIndex đạt mốc 1.170,67 điểm vào ngày 12-3-2007, TTCK Việt Nam đã mang trong mình mầm bệnh của một đứa bé không được phát triển một cách bình thường mà đáng tiếc là “Tâm lý bầy đàn”, với “thuộc tính nhâu nhâu”- không phải là nguyên nhân cửa sự dị dạng.
Người ta đã nhắc đến luật thuế thu nhập cá nhân, với thuế suất lên tới 20%, ban hành trong giai đoạn TTCK “tập đi”, như một biện pháp hành chính kiểu “gặt lúa non” đã đâm thủng quả bong tâm lý đám đông.
Kim Long đang chỉ chứng tỏ những bất ổn về kinh tế vĩ mô trong một nền kinh tế mà lạm phát, sự mất giá đồng tiền và thâm hụt thương mại phi mã đã khiến ngay những quỹ đầu tư nước ngoài với tiềm lực tài chính hùng mạnh như Dragon Capital, Vina Capital, Mekong Capital cũng trùn tay.

Tiền đồng phá giá tới 3 lần trong chưa đầy 1 năm đã khiến những rủi ro về tỷ giá vượt quá sự hy vọng. Dự trữ ngoại hối thấp và nợ nước ngoài cao đã tước của nền kinh tế hai chữ an toàn. Khủng long còn sợ lợi nhuận không vượt qua được bù lỗ rủi ro tỷ giá, huống chi các các nhà đầu tư từ cá mập đến cá vàng trong nước. Niềm hy vọng, sự lạc quan có thể tạo bong bong thì tại sao sự sợ hãi lại không đẻ ra “khinh khí cầu” của sự tháo chạy sau “sự kiện Kim Long”!?

Hồi cáo chung của thị trường chứng không còn bao xa, hoặc giả những nhà buôn thoi thóp qua được cơn bạo bệnh, hẳn sẽ bán thân bất toại. Nếu như không muốn nói bi quan hơn, rằng Kim Long, rất có thể sẽ trở thành cái tên được đặt cho hội chứng “Việt Nam muôn năm tôi đi đây” khi một ngày gần đây, các nhà đầu tư chứng dạng cá vàng bỗng nhận ra mình đang chỉ còn trong tay một nắm giấy lộn.
Khó có thể nói Kim Long là con chuột đầu tiên chạy khỏi con tàu đắm. Chính xác hơn phải là quả trứng đầu tiên nổ trong lò vi sóng chứng khoán. Hết hẳn cái thời nhà nhà buôn chứng, người người buôn chứng.

Thị trường hết sóng. Đáy thủng lỗ chỗ. Các nhà buôn để rớt niềm tin xuống dưới đế giày. Nhưng bi thảm nhất là các “nhà đầu tư cá vàng”, giờ đã không còn có thể “chạy” được nữa. “Cái anh nở duy nhất là tiền nhưng điều đó ngày càng khả nghi”- đây là một câu trong bức thư của trứng gà gửi chứng khoán và giờ thì chẳng còn có gì để khả nghi nữa.


Nguồn :http://vn.360plus.yahoo.com/tuanddk/article?mid=5168

3 thg 3, 2011

Rùa & hoa


Một dân tộc mà việc gì tất tật từ lớn đến bé, cất được cái nhà, đào được cái hố tiêu, nhận dăm cân gạo cứu đói cũng đều mở miệng “nhờ ơn đảng và chính phủ”, tin thờ mù quáng vào một con rùa già ghẻ lở thì khó bơi thoát khỏi cái ao làng, chứ nói chi đến Hoa Nhài hay Hoa… Cứt Lợn.


“Chẳng thơm cũng thể hoa Nhài”, nhưng hoa Nhài Tràng An khác hoa Nhài Tunisia
Cuộc cách mạng Hoa Nhài khởi phát từ Tunisia rồi lan rộng sang một số nước Bắc Phi, vùng Trung Đông và có nguy cơ thổi bùng thêm nhiều cuộc cách mạng “các loài hoa khác”.

Không thể phủ nhận rằng hương vị Hoa Nhài kia đã ít nhiều tạo “cảm hứng” và kỳ vọng vào một sự thay chuyển lớn cho nhiều người và một số tổ chức phe nhóm. Tuy nhiên, liệu một cuộc cách mạng Hoa Nhài (hay Hoa Sen, Hoa Súng, Hoa… chi chi đó) có bùng phát nổi tại Việt Nam?
Tôi cho là không. Bản tính và tư duy người Việt không thể làm “cách mạng hoa” như nhiều dân tộc khác.
Một dân tộc luôn tự trói đầu mình (xem thêm bài:

Tự bó đầu mình), cái gì nhìn đâu cũng ra chuyện “nhạy cảm” thì quả đúng như vị giáo sư Nobel toán học Ngô Bảo Châu nói: chẳng khác gì một bầy cừu. Một dân tộc mà chỉ số lòng tin trong dân chúng luôn ở mức hài lòng “nhất thế giới”, dễ dàng chấp thuận thực tại thì đó là một dân tộc không có khao khát lớn.

Có thể lại thêm một lần nữa bị ném đá, bị qui kết là… phỉ báng dân tộc, kẻ cơ hội, chim mồi, người của Tổng này phe nọ… Nhưng thú thật tôi buồn cho dân tộc của tôi. Một dân tộc mà việc gì tất tật từ lớn đến bé, cất được cái nhà, đào được cái hố tiêu, nhận dăm cân gạo cứu đói cũng đều mở miệng “nhờ ơn đảng và chính phủ” thì khó bơi thoát khỏi cái ao làng, chứ nói chi đến “cách mạng hoa”.

Vì thế, phương cách kêu gọi dân chúng xuống đường là thiếu hiểu biết và dại dột. Mà giả có chăng nữa, tôi cũng không thích cách chọn lựa này. Tôi vẫn tin, muốn và thấy cần thiết ở một sự thay đổi từ trên xuống, hơn là một cuộc cách mạng từ dưới lên.
Thảm kịch Thiên An Môn đâu chỉ là bài học cho riêng người Trung Quốc. Sẽ có người bảo tôi hão, tuy nhiên nếu nhìn lại ta chẳng đã có một sự thay chuyển lớn từ trên xuống hồi 1986 đó sao? Nếu không, đến nay tôi chắc chắn nước Việt mình cũng chẳng hơn và khác chi Cu Ba với Bắc Hàn.

Nhưng để có được sự chuyển thay lớn theo hướng từ trên xuống, phải trông chờ ở một nhân vật đủ tầm khuynh loát (xem thêm bài
Nhìn từ Trung Quốc). Sự phát triển và chuyển thay của nước Việt, người Việt nên theo hướng này.
Cả nước như lên đồng, quýnh quáng vì một con rùa già ghẻ lở
Đất nước này vui thật. Dân tộc này vui thật. Cả nước lên đồng, hoắng lên chỉ vì một con rùa già ghẻ lở. Cả Thủ đô quýnh quáng chấu vào lo cứu một con rùa già còn hơn cả cứu người. Tôi đang sợ lỡ nay mai không chữa được bệnh, nó bật ngửa ra chết không khéo dân tình lại xuống đường biểu tình đòi qui trách nhiệm, kỷ luật cách chức ông này bà nọ cũng nên. Không khéo lúc đó có người lại đòi ướp xác, xây… lăng cho cụ rùa già Hồ Gươm này thì khốn khổ cho Hà Nội nghìn năm văn vật.
Có ai liên tưởng gì đến hai hình tượng cụ rùa và hoa nhài không? “Chẳng thơm cũng thể hoa nhài”. Cành nhài ấy cắm vào hình ảnh cụ rùa già ngụp hớp bì bọp thoi thóp kia có đáng thành một biểu tượng mới cho thủ đô nước Việt này?

Tôi cũng không ngờ bài “
Chuyện cụ rùa Hồ Gươm” lại bị ném đá dữ dội đến thế. Một đất nước, một dân tộc đến bây giờ vẫn cứ mãi dựa níu vào những truyền thuyết hoang đường thì khó mà lớn lên được. Đến mức một con rùa già ghẻ lở cũng biến thành rùa thiêng, được xưng là Cụ (viết hoa), nhốn nháo như sắp bị… đào mộ Tổ thì xin đừng nói chi chuyện Hoa Nhài hay Hoa… Cứt Lợn.

Nguồn :http://truongduynhat.org/?p=1582

2 thg 3, 2011

Bệnh tình Cụ Rùa Hồ Gươm và Môi trường xã hội của con người


Cả xã hội đồng lòng gọi rùa Hồ Gươm là Cụ không phải chỉ vì rùa Hồ Gươm tuổi cao đáng bậc Cụ.
Nếu chỉ nhiều tuổi, người ta có thể gọi rùa già Hồ Gươm là đã thỏa đáng. Đồng lòng gọi Cụ Rùa là cả xã hội đã không coi rùa Hồ Gươm thuộc thế giới động vật nữa mà đã coi rùa Hồ Gươm thuộc thế giới thần linh, là hiện thân của thế giới thần linh.
Chính vì thế việc cứu chữa cho Cụ Rùa Hồ Gươm đang bị đau yếu mới trở thành sự kiện lớn của quốc dân, của tâm linh, của lòng người và của cả chính trị nữa.

Chỉ là động vật thì rùa này chết đi sẽ thả rùa khác vào thay. Như ông giám đốc, công chủ tịch, ông bí thư này nghỉ sẽ có ngay ông khác thay, có gì quan trọng đâu! Có khi chưa có cớ gì phải nghỉ, nhiệm kì còn dài, sức khỏe còn dai, công việc đang ngon trớn, nhưng đã có nhiều ông khác lăm le muốn thay rồi!
Với thế giới trần tục đó, rùa già Hồ Gươm đang bệnh tật có mệnh hệ gì, cũng chẳng cần thả rùa khác vào thay vì trong hồ đã có sẵn hàng ngàn rùa tai đỏ nhập khẩu từ nước ngoài về sẽ thay thế rùa bản địa già yếu!

Học thuyết cách mạng vô sản, chủ nghĩa Mác Lê nin được nhập khẩu từ nước ngoài về đang thống trị đất nước này thì rùa tai đỏ nhập khẩu từ nước ngoài về thống trị Hồ Gươm, đâu có sao! Kẻ bất lương còn mong rùa tai đỏ thống trị Hồ Gươm để Hồ Gươm có nhiều rùa cho họ câu trộm!
Nhưng Cụ Rùa Hồ Gươm đang đau yếu lại là Rùa lịch sử, Rùa truyền thuyết, Rùa thần linh. Vì thế phải cứu chữa cho Cụ như cứu ngôi đền thiêng trong đám cháy! Cũng may là Rùa lịch sử, Rùa truyền thuyết, Rùa thần linh Hồ Gươm lại hiển hiện trong thân xác vật thể rùa sinh vật nhìn thấy được. Nhờ thế chúng ta mới biết Rùa thần linh Hồ Gươm phải sống trong rốn đọng rác rưởi, nhơ nhớp của một môi trường tự nhiên và cả môi trường xã hội đầy ô nhiễm làm cho sức khỏe Rùa thần linh Hồ Gươm giảm sút nghiêm trọng, đe dọa đến tính mạng, cần cứu chữa khẩn cấp!

Cũng giống như Rùa thần linh hiển hiện trong thân xác rùa sinh vật, con người sống trong cuộc đời cũng có con người xã hội, con người văn hóa hiển hiện trong thân xác con người sinh vật. Con người thân xác nhìn thấy được, cân, đo, đụng chạm vào được. Con người xã hội không nhìn thấy bằng mắt nhưng cảm nhận được chiều kích, tầm vóc, nhận biết được cả sự khỏe mạnh hay đau yếu, bệnh tật qua hành vi, ứng xử của con người thân xác. Con người thân xác do di truyền, do cha mẹ sinh ra. Con người xã hội do giáo dục, do học hỏi, tiếp nhận, thu nạp nền văn hóa của loài người mà hình thành. Con người thân xác sống theo bản năng sinh vật. Con người xã hội sống bằng giá trị văn hóa, sống theo chuẩn mực văn hóa và sống để đóng góp cho xã hội. Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng, con người xã hội cũng có phần tham gia, tac động rất lớn của mội trường xã hội. Con người xã hội càng có sự giáo dục, càng có ý thức tự giáo dục, càng tiếp nhận được nhiều văn hóa nhân loại càng có tầm vóc lớn và có sức vóc khỏe mạnh, càng ít bị tác động của môi trường xấu.

Các nhà khoa học thống kê cho thấy tầm vóc thể xác của con người Việt Nam đang ngày càng to lớn hơn. Con số trẻ em béo phì đang ngày càng nhiều cũng là một thông số về tầm vóc thể xác đang tăng tiến của người Việt Nam.
Nhưng nhìn vào đời sống xã hội thì thấy rõ nguy cơ của đất nước, của dân tộc trước sự nhỏ bé thảm hại và sự đau yếu bệnh hoạn về con người xã hội của người Việt Nam hôm nay. Sự đau yếu bệnh hoạn của con người xã hội Việt Nam hôm nay còn trầm trọng hơn cả sự đau yếu bệnh hoạn ở thân xác Cụ Rùa thần linh Hồ Gươm!

Phải coi đó là kẻ vô sỉ. Ở tuổi học hành và có thừa điều kiện để học hành nhưng không chịu học và cũng không học được. Không được giáo dục, không được nạp văn hóa của loài người, con người xã hội tất nhiên không thể lớn lên, mãi mãi vẫn chỉ là đứa bé, vẫn dừng lại ở tuổi thơ ngơ ngác! Con người thể xác, con người cơ bắp lớn lên liền đi xuất khẩu lao động, mang cơ bắp đi kiếm tiền nuôi thân bằng lao động làm thuê ở xứ châu Âu giàu có. Nhờ thời thế, ông bố có quyền lực quốc gia trong tay liền đưa đứa con đi làm thuê kiếm sống bằng cơ bắp vào nhóm hai trăm chính khách có quyền lực nhất nước! Loại chính khach đó quản lí điều hành đất nước, làm sao đất nước không nguy khốn, làm sao môi trường xã hội không ô nhiễm!

Bước sang thế kỉ 21 rồi mà xe lửa Việt Nam vẫn ì ạch chạy trên khổ đường một mét của đường sắt thế kỉ 19, vừa lạc hậu tội nghiệp, vừa liên tục gây ra tai nạn làm chết chóc, thương tật cho bao người! Nhưng quan đầu ngành đường sắt, quan đầu bộ giao thông vận tải không màng đến nâng khổ đường sắt lên để tăng tốc độ chạy tàu, tăng an toàn cho dân, tăng hiệu quả cho nền kinh tế! Vì tăng khổ đường sắt chỉ phải nhập về mấy thanh ray, mấy đầu máy thông thường rẻ bèo, chỉ là việc giãn rộng làn đường ray do đội ngũ lao động đơn giản trong nước làm, tiền bạc không nhiều, có phết phảy chia chác cũng chẳng bõ bèn gì! Phải làm đường sắt cao tốc hiện đại, kĩ thuật tiên tiến nhất, phải mua toàn bộ từ thiết bị công nghệ đến chất xám thiết kế tổ chức thi công của nước ngoài với hàng chục tỉ đô la! Đã thành thông lệ kinh doanh, đã mua bán là có hoa hồng, chẳng có gì khuất tất! Tiền hàng càng lớn, hoa hồng càng đậm! Thế là quan giao thông hăm hở làm dự án đường sắt cao tốc, đi thẳng lên hiện đại, bất chấp gánh nợ chồng chất đè gãy lưng nền kinh tế đất nước, bất chấp cả nguy cơ thua lỗ của đường sắt cao tốc cầm chắc trong tay! Quan ở cấp triều đình như thế, làm sao đất nước không nguy khốn, làm sao môi trường xã hội không ô nhiễm!

Quan đầu tỉnh được phân vùng quản lí lãnh thổ. Rừng quí, đất hiểm phên giậu quốc gia trong tay, quan không lo chăm sóc giữ gìn và khai thác làm lợi cho dân cho nước mà giao béng cho người nước ngoài thuê với giá rẻ như cho không! Quan hệ kinh tế bao giờ cũng phải hai bên đều có lợi. Đất nước mất rừng! Quốc gia mất phên giậu! Người dân mất nơi làm ăn sinh sống! Thiệt hại dồn hết lên đất nước và nhân dân để cái lợi dồn cả cho quan đầu tỉnh! Quan hàng tỉnh như thế, làm sao đất nước không nguy khốn, làm sao môi trường xã hội không ô nhiễm!

Bà già dẫn cháu vào khu vui chơi giải trí. Người chen chúc đông quá, bà già vướng cháu phải nhờ người đàn ông nhởn nhơ đứng gần đó mua hộ tấm vé vào cửa. Người đàn ông mặt mày béo tốt, quần áo bảnh bao, tưởng là một con người văn hóa hào hoa, lịch sự. Nhưng bất ngờ ông trừng mắt nhìn bà già rồi cánh tay ông vung lên giáng xuống bà già tội nghiệp để bà già phải mở to mắt nhận ra ông quan hàng thứ nhì huyện! Nhận ra để rồi biết thân biết phận, không thể láo, sai khiến quan huyện! Quan hàng huyện mà nhân cách thảm hại như thế, làm sao đất nước không nguy khốn, làm sao môi trường xã hội không ô nhiễm!

Quan là hình mẫu của xã hội. Quan lương thiện, con người xã hội hiển hiện rõ trong mọi ứng xử của quan, con người xã hội của dân cũng theo đó hiển hiện trong xã hội, làm chủ xã hội, xã hội sẽ tốt đẹp, tử tế. Ở quan chỉ thấy con người sinh vật, không thấy con người xã hội thì trong xã hội, con người sinh vật sẽ thắng thế, sẽ làm chủ xã hội! Hai người đi xe máy chỉ va quệt nhẹ, không hề hấn gì. Nếu có con người xã hội trong sự việc đó, một lời xin lỗi là sự việc kết thúc nhẹ nhàng. Nhưng con người xã hội vắng bóng! Mũi dao nhọn vung lên! Một người chết và một người ngồi tù! Đó là hai con vật hung dữ trong hình hài hai con người! Người sửa xe bên đường mang đinh ra đường rải để bán ruột xe giá cắt cổ cho người đi xe bị đinh cào rách ruột xe! Đó là sự kiếm sống của con người sinh vật không biết đến đạo lí của con người xã hội!

Cụ Rùa thần linh Hồ Gươm bị thương tích đau yếu suy kiệt ở thân xác rùa sinh vật. Nhờ thế con người nhìn thấy mà cứu chữa. Con người Việt Nam hôm nay đau yếu suy kiệt trầm trọng ở con người xã hội và chỉ những con người xã hội mới nhìn thấy sự đau yếu suy kiệt đó. Quan có quyền lực thì không nhìn thấy sự đau yếu suy kiệt đó! Những người nhìn thấy sự khốn cùng của con người xã hội Việt Nam hôm nay thì không có vị thế xã hội, không có quyền lực nên đành bó tay!

Pbạm Đình Trọng.
Nguồn :
http://boxitvn.wordpress.com/2011/03/02/b%e1%bb%87nh-tnh-c%e1%bb%a5-ra-h%e1%bb%93-g%c6%b0%c6%a1m-v-mi-tr%c6%b0%e1%bb%9dng-x-h%e1%bb%99i-c%e1%bb%a7a-con-ng%c6%b0%e1%bb%9di/#more-20558

1 thg 3, 2011

RÙA HAY BABA - Cái chính nằm ở đâu ?


CHUYỆN CŨ NGHE KỂ LẠI :
Những ngày đầu cách mạng tháng Tám thành công (1945) dạo ấy, nước sông Hồng lên to, trời vẫn mưa rất nhiều.Đứng trên đê, cho chân xuống có thể khỏa tới mặt sông. Nước Hồ Gươm ngập tràn tới phố Bảo Khánh. Trên mặt đường Lê Thái Tổ, một “cụ Rùa” to bằng vành bánh xe đạp bò lổm ngổm. Một ông lái xe ba -gác bắt gặp, thấy rùa to quá bèn bắt, lật ngửa ra, đặt lên xe, kéo về tận nhà ở phố Phan Phù Tiên, với dự tính làm một bữa rượu “liên hoan” no say với mấy vị hàng xóm.
Nhận được tin quần chúng, Công an Quận I- Hà Nội lúc bấy giờ, đã nhanh chóng cử hai chiến sĩ truy đuổi tới tận nhà đối tượng. Lúc ấy “cụ Rùa – tù binh ” vẫn còn nằm phơi bụng trên xe ba gác.
Cùng chứng kiến sự việc này từ đầu tới cuối có công an viên Lê Thế Hùng – chiến sĩ lực lượng Công an Xung phong ( Nay là cán bộ nghỉ hưu đã ngoài 80 tuổi vẫn còn sống tại Hà Nội).

Mười một năm sau, (1956), một cơn bão đổ bộ vào Hà Nội, cây cối đổ ngổn ngang. Một lần nửa nước Hồ Gươm lại tràn lên phố Bảo Khánh. Trước cửa Đền Hàng Trống lại một “cụ rùa” đang bò trên mặt đường. Mưa như trút nước. Không có đèn. Trời tối như mực.Một ông Xích lô đang cố chạy xe về nhà, tình cờ phát hiện, liền nhảy xuống, hai tay bê mai “cụ rùa”, cố sức đặt vào xe, rồi dẩy vội vào ngõ Hàng Hành. Sau đó, một mình ông ta dùng dây thừng thắt vào cổ “cụ rùa” kéo lên xà nhà để chuẩn bị xẻ thịt.
Được sự giúp đỡ của quần chúng, một lần nữa Công an Quận I – Hà Nội lại kịp thời can thiệp giải cứu cho cụ rùa này. Nhưng do bị dây thừng thít chặt cổ khi treo lên xà nhà, nên rùa rất yếu. Để phục hồi cho Rùa, UBND Hà Nội đã cho thả cụ rùa này ở ao bán nguyệt cạnh chân núi Nùng trong khuôn viên Vườn Bách Thảo (Hà Nội).

TẠI CỤ ỐM
Trong những ngày đầu xuân, “cụ” rùa Hồ Gươm là vấn đề nóng ran trên báo chí, diễn đàn. Mỗi khi “cụ” nổi, thông thường người ta lại gán với một hiện tượng linh thiêng nào đó. Nhưng giờ ngày nào “cụ” cũng nổi, dù chẳng có sự kiện gì, thì người ta mới tá hỏa: “Cụ” đang bệnh trọng! Mạng sống của “cụ” đang bị đe dọa với những vết thương, vết lở loét ngày một lan rộng.
Nhân dịp cả nước đang lo lắng dõi theo tình hình sức khỏe “cụ” rùa, xin đưa ra vài lời tranh luận về những điều còn chưa rõ ràng quanh “cụ” rùa Hồ Gươm, nhằm có một cái nhìn nhiều chiều, thấu đáo, để chúng ta hiểu hơn nữa và trân trọng, yêu quý hơn nữa “cụ” rùa – linh vật sống của dân tộc Việt.

Tôi cứ nhớ mãi cái lần đầu tiên ngồi trong căn phòng bừa bộn toàn sách trên tầng 2 căn phòng nhỏ của PGS.TS. Hà Đình Đức, còn được gọi là “giáo sư rùa”, trò chuyện với ông về rùa Hồ Gươm.

Thi thoảng, tôi lại lỡ miệng gọi cụ rùa là “rùa”, là “con”… lập tức bị ông nhắc nhở là nói trống không, thiếu tôn trọng. PGS. Hà Đình Đức lý sự thế này: “Tôi từng này tuổi còn phải gọi “cụ” rùa bằng “cụ”, anh có ba chục tuổi đầu mà gọi “cụ” là con thì khó nghe lắm”. Những lần sau, khi nói chuyện với ông Đức, cứ phải kính cẩn gọi “cụ” rùa Hồ Gươm bằng “cụ”, dù “cụ” chẳng phải loài người. Như thế, PGS. Hà Đình Đức vui lắm, tiếp chuyện rôm rả.
Thi thoảng, tôi trộm nghĩ, nếu loài vật mà nhiều tuổi hơn mình, mình phải gọi bằng anh, bằng chị, bằng chú, bằng bác, hay bằng cụ nếu nó bằng tuổi cụ mình, thì quả là ngớ ngẩn. Nhưng với rùa Hồ Gươm, cả nước, từ cháu bé bi bô biết nói đến cụ già tóc bạc, từ cô công nhân quét rác ven hồ đến quan chức lớn, đều đã kính cẩn gọi rùa Hồ Gươm bằng “cụ” cả rồi.

Việc gọi rùa Hồ Gươm bằng “cụ”, cũng có cái lý của PGS. Hà Đình Đức, vì rùa Hồ Gươm vốn gắn với truyền thuyết trả kiếm báu của vua Lê Lợi. Hồ Gươm và rùa đã thành những thứ linh thiêng, là hồn cốt của đất nước, nên việc gọi rùa Hồ Gươm bằng “cụ” đã nhận được sự hưởng ứng toàn diện.

Nhưng từ ngày tìm hiểu về rùa khổng lồ, cho đến khi gặp PGS. Đức, tôi cứ lăn tăn mãi, rằng không hiểu “cụ” rùa Hồ Gươm là rùa, là giải, giải Thượng Hải, hay là ba ba khổng lồ?

Riêng PGS. Hà Đình Đức thì khẳng định “cụ” rùa Hồ Gươm là một loài mới hoàn toàn. Để chứng minh cho quan điểm của mình, ông đã sang tận Trung Quốc nghiên cứu về giải Thượng Hải, trao đổi với các nhà khoa học khắp thế giới, để tìm ra mọi điểm khác biệt, để chứng minh rùa Hồ Gươm không phải giải Thượng Hải. Vì theo quan điểm của ông, rùa Hồ Gươm là loài mới, nên ông đặt tên khoa học là Rafetus leloii, tức Rùa Lê Lợi.
Ông Đức đã chụp sọ giải Thượng Hải rất nhiều, rồi so sánh với sọ rùa Hồ Gươm bảo tồn trong chùa Hưng Ký và ông phân tích hai cái sọ khác nhau thế này: cái tù, cái nhọn; cái ổ mắt bầu dục, cái ổ mắt tròn; tỷ lệ ổ mắt so với sọ khác nhau; xương chẩm cái như thìa, cái gờ nhỏ; phía hàm dưới cái gần hình thang, cái nhọn; hình thái của mai cũng khác nhau...

Ngoài ra, thông tin chắc chắn nhất mà ông Đức đưa ra, để chứng mình rùa Hồ Gươm là rùa Lê Lợi chứ không phai giải Thượng Hải: Cuối năm 2004, Viện Công nghệ Sinh học đã xét nghiệm AND để so sánh rùa hồ Gươm với các loài rùa khác và kết luận “rùa hồ Gươm là một loài rùa mới, thuộc dòng rùa mai mềm nước ngọt khổng lồ”.
Trong số hàng trăm GS, TS, chuyên gia rùa hàng đầu thế giới, cũng có một số nhà nghiên cứu ủng hộ quan điểm của PGS. Hà Đình Đức, như TS. Peter Maylan (Đại học Eckerd), GS. Kraig Adler (Đại học Cornell - Mỹ). Hai nhà khoa học này đã đồng ý với quan điểm của ông Đức rằng rùa Hồ Gươm thuộc loài rùa mai mềm nước ngọt khổng lồ, loài thứ 5 có ở Việt Nam và cũng là loài thứ 23 trên thế giới.

trong nước, cũng có một số nhà nghiên cứu như Lê Trần Bình, Phan Minh Tuấn và Lê Quang Huấn, thuộc Viện Công nghệ sinh học (ĐHQG HN) khẳng định, rùa hồ Gươm thuộc loài rùa lớn mai mềm nước ngọt ở Việt Nam, được phân bố tại nhiều điểm khác nhau trên sông Hồng, sông Mã, sông Đà... thuộc miền Bắc và chưa từng được nghiên cứu phân loại.
Vì không chấp nhận quan điểm rùa Hồ Gươm là giải Thượng Hải, nên mới đây, ông đã từ chối cung cấp tư liệu, hình ảnh mới nhất về “cụ” rùa cho một chuyên gia nước ngoài, khi vị chuyên gia này liên hệ với ông. Vị chuyên gia này rất cần tài liệu về rùa Hồ Gươm để trình bày tại một hội thảo ở Singapore. Ông Đức từ chối là vì chuyên gia này từng tuyên bố “cụ” rùa Hồ Gươm là giải Rafetus Swinhoei ở Thượng Hải.
Thậm chí, tại Hội nghị toàn quốc khoa học sự sống diễn ra mới đây, PGS. Hà Đình Đức đã đề nghị Sách đỏ Việt Nam không nên gọi “cụ” rùa Hồ Gươm là con giải, để tránh việc hiểu lầm rùa Hồ Gươm với giải Thượng Hải và giải nơi khác.
Tóm lại, PGS. Đức sống chết khẳng định cụ rùa của chúng ta không phải là loài Rafetus Swinhoei, hay còn gọi là giải Thượng Hải. Dù gì đi nữa, cũng phải công nhận, ông Đức là người quá yêu “cụ” rùa. Chẳng thế mà, ông đã bỏ ra 20 năm trời nghiên cứu, bảo vệ “cụ” rùa của chúng ta, mà không cầu bất cứ lợi lộc gì.
Còn ý kiến các nhà khoa học trong và ngoài nước thì thế nào? Liệu “cụ” rùa đáng kính và đáng mến của chúng ta có phải là một loài mới hoàn toàn, chưa từng được biết đến trong bộ sưu tập rùa, giải của thế giới?

TRANH KHÔN
Trong khi PGS.TS. Hà Đình Đức và một số nhà khoa học kiên quyết khẳng định rùa Hồ Gươm là một loài mới, không phải giải Thượng Hải, thì một số nhà khoa học không phản đối, song nhất quyết không nghe.Số nhà khoa học khẳng định rùa Hồ Gươm cùng loài với giải Thượng Hải chiếm số đông. Các nhà khoa học nước ngoài, thuộc các chương trình bảo tồn rùa của quốc tế hoạt động ở Việt Nam, sau quá trình nghiên cứu, cũng khẳng định rùa Hồ Gươm là giải, cùng loài với cá thể giải Thượng Hải, hiện chỉ còn 2 con ở Trung Quốc.

Bộ xương rùa Hồ Gươm giữ ở chùa Hưng Ký mấy chục năm qua hiện được trưng bày ở Bảo tàng Hà Nội

Giám đốc Chương trình rùa châu Á, ông Douglas Hendrie, đã có nhiều năm bỏ công sức lặn lội, tìm kiếm rùa nước ngọt khổng lồ ở Việt Nam. Chính ông đã tức tốc cứu chú rùa nặng 90kg bị người dân Sơn Tây tóm được thả về hồ Đồng Mô.
Nhà khoa học nghiên cứu về rùa có tầm vóc quốc tế này đã làm các loại xét nghiệm cần thiết (kể cả làm xét nghiệm ADN tại một cơ quan trong nước là Viện Sinh thái Tài nguyên sinh vật cho khách quan) và khẳng định rùa Đồng Mô cùng loài với rùa Hồ Gươm, cùng loài với cả hai con giải hiện đang được nuôi dưỡng trong vườn thú ở Trung Quốc.Ông Peter Richard, chuyên gia bảo tồn quốc tế, nhà khoa học hàng đầu thế giới về loài Rafetus Swinhoei, cũng khẳng định như ông Douglas Hendrie, rằng rùa Hồ Gươm chính là giải, cùng loài với rùa Đồng Mô, tiêu bản ở Hòa Bình và giải Thượng Hải.

Ông Peter Richard đã từng mang 2 bộ xương rùa từ Việt Nam sang Trung Quốc để so sánh và xác định chúng cùng một loài. Như vậy, cả so sánh hình thái, xương sọ, xét nghiệm ADN, các nhà khoa học hàng đầu thế giới đã khẳng định “cụ” rùa Hồ Gươm là loài giải nước ngọt khổng lồ.
Tất nhiên, PGS. Hà Đình Đức, người coi “cụ” rùa Hồ Gươm là thánh thần, không bao giờ chấp nhận khẳng định này của các nhà khoa học thế giới. Dù rùa Đồng Mô có là giải Thượng Hải đi chăng nữa, thì cũng chẳng liên quan gì đến rùa Hồ Gươm, vì rùa Hồ Gươm là loài mới, là “rùa Lê Lợi” – cái tên do ông đặt.
Trong khi đó, một số nhà khoa học trong nước, theo quan điểm phản bác rùa Hồ Gươm là giải Thượng Hải, thì lại coi rùa Hồ Gươm cùng loài với rùa Đồng Mô, cùng loài với tiêu bản rùa Hòa Bình và ở dọc sông Hồng. Các nhà khoa học thống nhất gọi rùa hồ Gươm, rùa Đồng Mô là rùa nước ngọt mai mềm khổng lồ và đây là loài mới của Việt Nam


Sọ rùa thu được ở Thanh Hóa. Ảnh PGS. Hà Đình Đức cung cấp

Như vậy, rõ ràng, đã xảy ra 3 quan điểm khác nhau về 4 cá thể rùa duy nhất còn tồn tại trên trái đất (2 ở Thượng Hải, 1 ở Hồ Gươm và 1 ở Đồng Mô).
Các nhà khoa học quốc tế khẳng định cả 4 con rùa đều là Rafetus Swinhoei.
Một nhóm nhà khoa học trong nước khẳng định 2 cá thể rùa ở Việt Nam là loài mới, không liên quan gì đến Rafetus Swinhoei, gọi là rùa nước ngọt mai mềm khổng lồ.
Quan điểm thứ 3 thuộc về PGS. Hà Đình Đức: Rùa hồ Gươm là loài mới, không liên quan gì đến rùa Đồng Mô và giải Thượng Hải.
Các nhà khoa học thế giới đã xét nghiệp ADN rùa Đồng Mô nên “nói đã có sách, mách đã có chứng”. PGS. Hà Đình Đức so sánh qua ảnh, và khẳng định trên đầu rùa hồ Đồng Mô có chấm trắng, vàng, trong khi đầu rùa hồ Hoàn Kiếm hoàn toàn trơn tru! Theo các nhà khoa học quốc tế, những khác biệt nho nhỏ về hình thái, kích cỡ hộp sọ, màu da… không thể khẳng định chúng khác loài, cũng như không thể nói người Kinh ở Việt Nam là người, còn người da đỏ ở châu Mỹ là giống loài khác.


Ông Nguyễn Văn Thường, người ở cạnh đầm Ao Châu khẳng định rằng cụ rùa Hồ Gươm là... ba ba!

Vậy tóm lại, rùa Hồ Gươm là giống loài gì? Việc xác định rõ giống loài không phải là tranh cãi cho vui, mà điều này cũng rất quan trọng, bởi muốn bảo tồn gene, trước tiên phải xác định được giống loài đã.
Chỉ có việc này, mà các nhà khoa học tranh cãi mãi, dân chúng không biết tin theo ai nữa.

Không tìm được câu trả lời ở các nhà khoa học, tôi đành tự đi tìm câu trả lời cho mình bằng cách đi thực địa. Sau quá trình nhiều ngày tìm hiểu về rùa khổng lồ từng tồn tại rất nhiều ở các hồ nước dọc sông Hồng, tôi có thêm một số phát hiện thú vị: rùa Hồ Gươm là… ba ba!Tôi đã mang hình ảnh rùa Hồ Gươm, rùa Đồng Mô chụp đủ các góc: đầu, đuôi, mai, riềm… cho người dân sống quanh đầm Ao Châu (Hạ Hòa, Phú Thọ) và đầm Minh Quân (Yên Bái) xem. Tất cả người dân ở vùng này đều gọi là giải hoặc ba ba. Tôi hỏi đi hỏi lại rằng đây có phải rùa không, song họ đều lắc đầu.


Ông Trần Trọng Dần, ở cạnh đầm Minh Quân, chỉ tay vào cụ rùa Hồ Gươm và bảo đó là con giải

Người dân sống ở quanh hai cái đầm rộng cả ngàn ha này đều đã quá quen thuộc với những con giải, hay còn gọi là ba ba này. Chúng to như cái nong, đêm bò lên bãi lau sậy thở pho pho nghe phát khiếp. Cách đây chừng 30 năm, loài giải này có rất nhiều ở một số hồ đầm ở Phú Thọ và Yên Bái, và người dân thường xuyên tìm cách săn bắt để giết thịt như giết ba ba.


Với người dân Yên Bái và Phú Thọ, rùa là loài mai cứng như thế này

Người dân ở vùng Phú Thọ, Yên Bái phân biệt rạch ròi hình thái giữa rùa và ba ba (hoặc giải) qua chiếc mai. Theo họ, loài mai mềm, có riềm quanh mai thì là họ nhà ba ba. Ba ba to bằng cái nong, sống cả trăm năm ở các đầm, hồ lớn thì gọi là giải. Còn loài mai cứng, không có riềm, ít thịt, thì là rùa.Nếu xét tiêu chí này (theo cách dân gian song cũng rất khoa học), và theo quan điểm của người dân vùng Phú Thọ, Yên Bái, Hòa Bình… thì cụ rùa Hồ Gươm đích thực là con giải hoặc ba ba.
Quan điểm của người dân vùng này cũng được nhiều nhà khoa học Việt Nam và thế giới ủng hộ, thậm chí Sách đỏ Việt Nam, từ điển cũng ghi nhận

Rùa Hồ Gươm là loài mai mềm, có riềm xung quanh rất rộng, bị gọi là con giải hoặc ba ba



Người nghiên cứu làm sáng tỏ cuộc tranh cãi này là Thạc sĩ Nguyễn Quảng Trường (Viện Sinh thái và Tài nguyên sinh vật, Viện khoa học và Công nghệ Việt Nam).
Theo anh, rùa Hồ Gươm từng được tìm thấy ở Thanh Hóa, Hoà Bình, Phú Thọ, Hà Tây (cũ). Nó cũng không phải là loài mới mà được phát hiện từ khá lâu với tên gọi là giải Thượng Hải, có tên khoa học là Refetus Swinhoei.Trong luận án thạc sĩ mà anh bảo vệ thành công, có sự nghiên cứu rất kỹ lưỡng về loài giải. Luận án có tên "Nghiên cứu đặc điểm hình thái và bước đầu tìm hiểu một số đặc điểm sinh học, sinh thái của các loài họ ba ba Trionychidae ở Việt Nam".
Trong luận án, anh đã căn cứ vào mẫu xương mai và sọ của loài rùa ký hiệu HN01 lưu giữ tại Bảo tàng Hà Nội, thu tại Hồ Gươm vào năm 1968; mẫu xương mai ký hiệu T91 lưu giữ tại Bảo tàng động vật (Đại học khoa học tự nhiên, Đại học quốc gia Hà Nội thu tại sông Mã, Thanh Hóa); Mẫu sọ ký hiệu NQT85, lưu giữ tại Viện sinh thái thu tại xã Cẩm Lĩnh, Ba Vì, vào tháng 6-2001, và thấy tất cả những con rùa "chủ nhân của các mẫu này" đều thuộc một loài có tên là giải Thượng Hải. Loài này cũng được tìm thấy ở Nam Trung Quốc. Các mẫu của loài này hiện vẫn được lưu giữ tại Bảo tàng tự nhiên Thượng Hải và vườn thú Thượng Hải.
Cuộc “cãi vã” rùa Hồ Gươm là rùa hay giải còn là vấn đề dài dài. Nhưng có một thực tế là loài rùa khổng lồ này đang đứng trên bờ vực tuyệt chủng toàn thế giới. Với hai “cụ” rùa còn lại ở Việt Nam, một “cụ” có nguy cơ già nua bệnh tật, lại sống trong môi trường tù túng, ô nhiễm, một “cụ” có nguy cơ bị săn bắt rất cao, không thể dám chắc, các “cụ” còn tồn tại được trên đời bao nhiêu năm nữa.
LỜI BÀN CỦA THIÊN HẠ
Căn cứ vào hình dáng cũng như tập tính sinh hoạt thì rùa hồ gươm là loài giải vậy mà 1 vài người cú gán ghép cho nó thành cụ rùa :
- Rùa khác với ba ba căn bản ở cấu tạo của cái mai . mai rùa có cấu tạo thường cứng và nhô lên cao hẳn chứ không bẹt như giải . rùa có thể rúc cổ , chân , đuôi toàn bộ hoặc gần như toàn bộ vào mai còn giải thì không thể làm như vậy .mai rùa có cấu tạo từ nhiều lớp xếp chồng lên nhau , khi rùa lớn lớp trong sẽ đẩy dần lớp ngoài .
Rõ ràng loài rùa hô gươm không có đặc điểm cơ bản này của rùa .
Về tập tính sinh hoạt của rùa hô gươm cũng khác hắn với loài rùa mà giống với loài giải hơn vì ba ba ( giải ) dành phần lớn cuộc đời sống dưới nước còn rùa thì không đặc biệt với những con rùa già chúng thường dành phần lớn thời gian ở trên bờ để sưởi ấm ít xuống nước
Cái từ rùa hồ gươm cũng như công nhận rùa hồ gươm là biểu tượng văn hóa ở hà nội cũng mới chỉ bắt đầu khoảng hai chục năm trở lại đây . Ngày trước giải hồ gươm nhiều người ta còn bắt về ăn thịt , còn tổ chức săn bây giờ chỉ còn mỗi 1 con lại bắt đầu gắn nó với tâm linh giá kể còn vài con thì mọi chuyện chắc chắn sẽ khác . Gắn với tâm linh Việt Nam là rùa chứ không phải là giải hay ba ba . Có lẽ con rùa trong truyền thuyết hồ gươm đã tuyệt chủng lâu lắm rồi giờ chỉ còn lại con giải đang bày trong tủ kính và 1 con còn sống . Với những loài động vật đang có nguy cơ bị tuyệt chủng như giải ( rùa ) hồ gươm thì theo tôi nên có cách giải quyết bảo vệ như những loài đông vật có nguy cơ bị tuyệt chủng khác ( không gắn với tâm linh ) nên bắt nên bờ chữa trị vết thương lấy mẫu xét nghiệm ADN xác định loài và lưu trữ lại ADN
ĐÂY NỮA TRÊN DIỄN ĐÀN VHTT
Đức Khổng Tử bẩu, đối với thánh thần thì "Kính nhi viễn chi". Nay mai tóm cụ lên chân tháp rồi vật ngửa cụ ra để chích choác cho cụ, bọn PTV lại làm mấy cái ảnh cận cái bụng trắng hếu của cụ với cái "đuôi rùa" nữa em e rằng mất đi sự e ấp nửa kín nửa hở lâu nay thì lòng tôn sùng cụ cũng giảm đi ít nhiều.
Riêng cái vụ xếp cụ vào đâu thì em thấy thế này: Chả hiểu vị GS rùa ngâm kíu 20 năm đã có được những kết luận dì về cụ ngoài chuyện quyết không chịu xếp cụ vào loài Giải Thượng Hải mà đặt tên loài mới là Rùa Hồ Gươm hay Rùa Lê Lợi (đều không được giới chiên da cuốc tế công nhận).
Chuyện cụ thuộc loài nào chắc cũng không khó xác định, nhưng rõ ràng rùa thiêng/ hay hơn giải/ 33 nên cụ được chuyển thành "rùa mai mềm". Nay mai mà đâu đó có cụ rùa (thật) nào cần làm biểu tượng nhưng phải là 33 thì sẽ thành cụ "33 mai cứng"; chứ chẳng phải chiên da, như em thôi cũng thừa kinh nghiệm phân biệt, rằng 33 thì mu mềm, rùa thì có quy đầu cứng.
Em mà được dự hội thảo của Thủ đô bàn chuyện cụ, em đề xuất suy tôn cụ là "Đế", trả đúng về laòi của cụ là "Giải", gọi cụ là cụ "GIẢI ĐẾ", đảm bảo vẫn khoa học mà cao quý.
À, vụ diệt rùa tai đỏ, sao thấy có anh đại da chuyên kinh doanh loại này bảo bây dờ rùa tai đỏ hạ giá rồi mà vẫn còn bán được cho TQ khoảng 200k/kg, anh ấy đề nghị được phép thu mua, kinh doanh mà không cho? Dờ phát động phong trào thi đua giật danh hiệu "dũng sỹ diệt diệt rùa (tai đỏ)" , mỗi đầu (rùa tai đỏ) giá mấy chục k thì chắc cũng khá hiệu quả, chứ mấy cái bẫy đang thử kia bắt được 1 vài chú 1 lần sập thì có lại với tốc độ tăng cấp số nhân của chúng không?
Em mới đọc VNN, không hiểu căn cứ dì để VNN khẳng định cụ mấy trăm tuổi? Cụ lại còn là chứng nhân nữa thì cụ đã thành người thật rồi
TIẾN SĨ NGUYỄN QUANG A NÓI GÌ
Rùa nổi: hưng hay vong?

Chuyện
rùa hồ Gươm nổi đúng vào ngày 1-1-2010. Tôi không tín vào những thứ huyền bí, nhưng vì muốn biết người xưa đánh giá thế nào về chuyện rùa xuất hiện, nên giở sách ra xem. Rùa đúng là một trong tứ linh, bốn con vật linh thiêng.
Ngày xưa vua Hạ Vũ trị thủy, có con rùa thần đội thư nổi lên từ sông Lạc, và đấy là Lạc thư, một trong hai thứ trụ cột của Kinh Dịch: Hà đồ, Lạc thư.
Trong Khổng tử thế gia, Tư Mã Thiên chép lời của Khổng tử: "Sông Hà không thấy xuất hiện Hà đồ, sông Lạc không thấy xuất hiện Lạc thư, ta thế là hết." Toàn thư chép rất rõ lời bình của Ngô Sĩ Liên về chuyện con rùa:"Rùa là vật linh thiêng vì nó có thể báo điềm trước, nhưng đời nào cũng thường có, không như rồng phượng và kỳ lân ít thấy. Thế mà đương thời cho rùa là điềm lành mà đem dâng cho nhiều thế là làm sao?
Còn như trên ức có nét chữ chỉ là những vết trắng, nét đen xen nhau mà thôi, bầy tôi nhận là văn tự, đó là chiều ý vua mà nói nịnh thôi, có phải thực có chữ đâu. Cho nên người làm vua phải cẩn thận sự ưa chuộng ""Chuyện rùa vàng đáng tin chăng? Chuyện thần giáng đất Sần, chuyện đá biết nói cũng có thể là có. Vì việc làm của thần là dựa theo người, thác vào vật mà nói năng.
Nước sắp thịnh, thần minh giáng để xem đứa hóa; nước sắp mất, thần cũng giáng để xét tội ác. Cho nên có khi thần giáng mà hưng, cũng có khi thần giáng mà vong.
An Dương Vương hưng công đắp thành có phần không dè đặt sức dân, cho nên thần thác vào rùa vàng để răn bảo, chẳng phải là vì lời oán trách động dân mà thành ra như thế ư? Nhưng thế cũng còn là khá. Đến như lo họa hoạn về sau mà nài xin với thần, thì lòng riêng đã nảy. Lòng riêng một khi nảy mầm thì lẽ trời theo đó mà mất, sao thần lại chẳng gieo cho tai họa!
Rùa vàng trút móng thiêng trao cho, bảo là có thể đánh lui được quân địch, đó là mầm họa chăng? Như chuyện thần ban cho nước Quắc ruộng đất mà sao đó nước Quắc cũng mất theo. Sau [An Dương Vương] quả nhiên như vậy. Thế chẳng phải là thần theo người mà hành động sao? Nếu không có lời nài xin [với rùa vàng], cứ theo đạo lý mà làm, biết đâu quốc thống lại chẳng được lâu dài?"
Nguồn : Tren net