Chào mừng bạn đến với blog ĐỌC & SUY NGẪM .

20 thg 7, 2011

Cái váy của họ Lã


Cách đây chưa lâu, cô gái ngây thơ Lã Thanh Huyền dính chưởng nặng. Chuyện rất đơn giản: Như bất cứ chân dài nào khác, Lã lâu lâu cũng ném cho một tờ báo mạng vài tấm hình. Ca sĩ, diễn viên, chân dài mà vài tháng “không có gì mới” cũng kể như là đã chết.
Và vì là gái ngoan, là gái đã có chồng nên cô không thể “khoả thân vì môi trường” hay lên báo kể vanh vách chuyện của diễn viên A, ca sĩ B “hành nghề tay trái” ra sao. Lã chọn cách quăng cho một tờ báo mạng vài tấm hình, chuyện này quá bình thường và phải nói ngay là không xảy ra câu chuyện tai nạn nghề nghiệp đại loại “vô tình lộ dzú” như họ Tăng ngày nào.  Khổ nỗi những tấm hình của Lã, với khuôn mặt rất Việt, lại liên quan đến Sường sám, một bộ đồ rặt khựa.
Chết nỗi, không sớm không muộn, những tấm hình được tung lên ngay sau đỉnh điểm của sự khiêu khích và trắng trợn dưới hình cảnh một cái đầu cáp đứt lìa của con tàu Bình Minh. Thế là cô dính chưởng.
Thôi thì đủ thứ bới móc, miệt thị. Nặng nề đến nỗi có người trích cả K.Marx để chửi Lã: Chỉ có con thú mới quan tâm chải chuốt bộ lông của mình mà quên đi nỗi đau đồng loại. Cực đoan hơn, cư dân mạng kêu gọi tẩy chay… “Trần Thủ Độ”. “Nguyên phi Trần Thị Dung” sau đó im thin thít và lặn mất tăm- một lựa chọn khôn ngoan và tội nghiệp. Tội nghiệp cô.
Tội nghiệp sự vô tâm của cô. Dù cô không có lỗi khi mặc váy. Tội nghiệp cái váy. Cái váy đáng lẽ cũng không có lỗi. Tội nghiệp cả bà Trần Thị Dung, khai quốc công thần Trần triều. Thế nào khi nhìn thấy bà trên phim, dưới khuôn mặt họ Lã, bà con kiểu gì cũng ghét lây.

Nhưng câu chuyện cái váy họ Lã chỉ đang chứng tỏ sự phẫn nộ trong lòng dân, một tình cảm mà không chính quyền nào có thể ngăn cản nổi và đang dồn nén kịch kim trước sự ngăn cản của chính quyền.
Trước chuyện cái váy, một doanh nghiệp du lịch, đã có một dòng thông báo: “Không nhận tour đối với người mang quốc tịch Trung Quốc”. Rất ngắn, nhưng lại mang tới một thông điệp lớn. Cũng ngay sau đó, một doanh nghiệp khác ra thông báo ngừng bán tour đi Trung Quốc.
Những thông tin gần đây cho thấy Trung Quốc ngày càng lấn tới và ngang nhiên xâm lấn chủ quyền của Viêt Nam . Giống như một kẻ côn đồ chạy vào sân vườn của chúng ta phá hoại hoa màu  rồi còn nói đó là điều bình thường. Tuy rằng đó không phải là hành động của tất cả người dân Trung Quốc, nhưng để nêu cao tinh  thần của người yêu nước CANA tạm ngưng tất cả các tour đi Trung Quốc và  tháo gỡ các thông tin du lịch Trung Quốc ra khỏi trang web… Đây chỉ là một cách nhỏ để chúng tôi hành động đối với tinh thần  một người Việt Nam ... Chúng tôi kêu gọi khách hàng trong thời gian này nếu có nhu cầu đi tour nước ngòai hãy chọn một điểm đến khác Trung Quốc trong lựa chọn của mình”. 

Xưa nay, con buôn có bao giờ liên quan đến chính trị, có bao giờ họ chê tiền. Cho nên, nếu tìm một hình ảnh tiêu biểu cho lòng dân bây giờ, có lẽ không gì tiêu biểu hơn câu chuyện “Con buôn chê tiền”. (Có người đặt vấn đề phải chăng là một chiêu PR, nhưng nghĩ như vậy thì ác tâm quá). Chỉ có thể xuất phát từ tình cảm và sự tự trọng người ta mới lắc đầu trước những đồng nhân dân tệ. Và khi sự phẫn nộ vượt qua lòng tham thì đó đã là sự căm phẫn rồi.
Trên facebook vài ngày sau đó, hội những người tẩy chay hàng Trung Quốc ra đời. Lần này không phải xuất phát từ nguyên nhân chất lượng. Cũng không từ một nguyên cớ cụ thể, chẳng hạn như sữa nhiễm melamine hay trứng gà nhân tạo (thay vì “kê tạo”). Tẩy chay hàng Tàu thực tế là chuyện không tưởng, bởi từ lâu, sự dung túng cho hàng đểu giá rẻ khiến đồ “made in China ” đã bóp chết sản xuất trong nước từ lâu rồi. Nhưng đó là một hành động cụ thể, một cách để người dân bày tỏ thái độ một cách hợp pháp mà không bị bắt bớ.

Sau chuyện cái váy, những cuộc biểu tình ngày chủ nhật bắt đầu diễn ra với một sự kiên nhẫn và can trường hiếm thấy. Hoá ra yêu nước cũng khó.
Vài hôm trước, có người đã buzz và hỏi mình rằng vì sao không đi biểu tình? Rất thực lòng, mình nói ngay là mình sợ, mình nói thẳng là mình sẽ không phải là người cắn tay thấm huyết viết đơn xin ra đảo. Chỉ biểu lộ rằng mình yêu nước thôi cũng phải sợ, nghe mới chua chát và cay đắng làm sao. Thôi thì đành tự an ủi mình rằng có nhiều cách lựa chọn mà chuyện “xuống đường” chưa chắc đã là một lựa chọn đúng và khôn ngoan nhất.
Bởi nhiều khi thái độ với cái váy của họ Lã còn có giá trị thông điệp lớn hơn nhiều so với những câu khẩu hiệu. Bởi đó là một hành động yêu nước, vâng, chỉ vì yêu nước, mà không cần phải nói nhiều. Bởi chuyện con buôn chê tiền, chuyện cư dân mạng tẩy chay họ Lã, chuyện những người dân lắc đầu với hàng Trung Quốc là những hành động cụ thể cho thấy người dân còn chưa dửng dưng trước vận mệnh của đất nước. Cái đáng sợ lẽ phải là sự bàng quan của dân chúng chứ không phải là những cuộc biểu tình.

Nguồn : TUANDDK

19 thg 7, 2011

Cú đạp dã man vào lòng yêu nước




Tôi lặng người khi xem đoạn video ngắn ngủi này. Người dân biểu tình ôn hòa thể hiện lòng yêu nước bị bắt và khiêng lôi trên đường như súc vật, bị đạp thẳng vào giữa mặt trước khi quăng vứt lên xe. 


Nhại lời giáo sư Ngô Bảo Châu: có cố tình làm mất thể diện quốc gia chắc cũng khó mà làm hơn cái trò bắt người dân biểu tình thể hiện lòng yêu nước như bức ảnh này.


Dù đã được gắn bổ sung vào cuối bài “Hình ảnh xấu hổ” từ tối qua, nhưng tôi muốn đoạn video cùng cú đạp dã man này thêm một lần nữa đứng riêng thành một entry.
          Chẳng lẽ nhân danh “bảo vệ đảng và chế độ”, bảo vệ “tình hữu nghị khăng khít Việt- Trung” bằng phương cách đàn áp thô bạo dân chúng và đạp dã man vào lòng yêu nước?

          Chẳng lẽ đó lại là hình ảnh người… Công an nhân dân? Mượn ý của Huy Đức trong bài “Người Bạn Ai Cập”: cú đạp dã man ấy đã đạp đứt tan chữ “nhân dân” trong cái tên của nó.


Đoạn video bạn đọc vừa gửi quay cảnh chàng thanh niên này (tên là Nguyễn Trí Đức) sau khi bị bắt khiêng đến chỗ xe bus thì xuất hiện thêm một người mặc thường phục đứng sẵn trên xe dang chân đạp thẳng vào mặt Đức, xong họ khiêng anh vứt lên xe.


 


Nguồn : TRUONGDUYNHAT

VỌNG PHU ĐÁ HÓA BIỂU TÌNH

 

 Nợ nước thù nhà,
Giặc đã đến nhà.
Những lang sói tràn qua biên giới,
Những cánh rừng bị đào xới,
Những đỏ ngầu bô xít Tây Nguyên,
90% những dự án khắp ba miền,
Đã có những phố tầu, quảng cáo chữ tầu to hơn chữ Việt…
Cha vẫn còn nằm dưới đáy biển Hoàng Sa,
Mẹ vẫn lệ nhòa khói nhang mộ gió.
Chồng ơi chồng, Vị Xuyên, Hà Giang…  ngày đó,
Nước mắt cạn rồi,
Em bồng con hóa đá Vọng Phu …
Không, không,
Em và con không thể cứ mãi là hòn đá
Bởi đất nước hôm nay:
Một con sâu, hai con sâu… sao nhiều sâu quá ?!

Này sâu!

Hãy nghe cho rõ:

“Không có gì quý hơn Độc lập Tự do!”

Bác Hồ dạy:

Độc lập không được quỳ gối trước kẻ thù,

Tự do không được lấy dùi cui bịt mồm dân yêu nước!

Này ngoại xâm!

Đừng hí hửng tưởng đã lừa được bầy sâu

Mà vội quên những nhãi ranh tuyên đức

Tham lam, độc ác, động binh không ngừng [1].

Nay Hà Nội thênh thang có đủ cả núi rừng

Trong quy hoạch vẫn dành nhiều đống đa đống mác [2].

Thơ Hồ Xuân Hương nay phổ thành tiêng hát:

Ví đây đổi phận xuân sơn được

Thì sự anh hùng há Vọng Phu [3]?!


Hà Nội, ngày 17.07.2011

TS Bùi KhắcVinh


[1] Đại thi hào Nguyễn Trãi trong ‘Bình ngô đại cáo’ đã viết ‘thằng nhãi ranh tuyên đức động binh không ngừng’;
[2] Ý thơ này là của Nữ KTS Trần Thanh Vân (hình như) khi bà comment trên mạng nào đó (xin thất lễ vì kô nhớ rõ link) về sự kiện tầu tầu dám  xâm nhập vùng biển chủ quyền lãnh hải nước ta, cắt cáp tầu Bình Minh 02 và tầu Viking 2 của VN;
[3] Dựa theo ý của Nữ sỹ Hồ Xuân Hương trong bài thơ đặc sắc độc đáo ‘Đền thái thú’ khi Bà “ghé mắt trông ngang thấy bảng treo”.

Nguon : BASAM

18 thg 7, 2011

Đại Vệ Chí Dị

Nhân dân Vệ ở kinh thành suốt tháng nay, cứ cách đúng 7 ngày lại đi biểu tình chống dã tâm của bọn cầm quyền nước Tề.

Nhà Tề lấy làm lo, mà  oái ăm thay nhà Vệ cũng lấy làm lo.

Ấy là người ta mới nói.

- Chung một mối lo, thắm tình hữu nghị.

Nhà Tề lo, bọn dân Vệ cứ nhặng xị như thế, thì chuyện thôn tính biển Nam Hải bao giờ mới xong. Chiến lược toan tính mấy chục năm, giờ là lúc chín muồi, không gặt hái thành quả bây giờ đợi đến bao giờ có cơ hội.

Nhà Vệ lại lo rằng, cứ biểu tình như thế, thì thể thống triều đình, uy tín với dân chúng còn đâu nữa. Chuyện này quan trọng hơn chuyện mất biển đảo.

Thế nên nhà Tề ghét đám dân biểu tình nước Vệ một, thì nhà Sản nước Vệ lại ghét dân biểu tình ấy gâp hai.

Lúc khó khăn ấy, nhà Sản mới sai quan đối ngoại Hồ tư mã đi sứ sang Tề, bàn chuyện làm sao giải quyết êm đẹp, cốt sao ngăn được đám biểu tình giữ gìn hòa hiếu hai nước, chuyện biển đảo thì dù sao còn người đây, còn của đấy. Chỗ hữu nghị anh em, đi đâu mà chạy làng được.

Lúc thương thảo chuyện dẹp biểu tình, quan Tề hỏi.

- Thế đã giáo dục chúng chưa?


Quan Vệ nói

- Bọn chúng toàn nhân sĩ, trí thức, lý lẽ cứng rắn đâu ra đấy. Không thể nào bắt bẻ được, nước Vệ đã vời những bậc giám học hàm cao cấp ra thuyết giảng chúng ngừng. Nhưng lý lẽ của chúng còn hay hơn cả người thuyết giảng. Đấu lý với chúng mà sai, thì người ủng hộ chúng lại càng tăng. Nước bề tôi làm chuyện đó vài lần, thấy kết quả còn ngược lại, nên đã ngừng việc đó

Quan Tề hỏi.

- Thế đưa quân ra thị uy chưa ?

Quan Vệ tâu.

- Dạ, đưa nhiều lắm, quân xanh, đỏ , tím , vàng, trắng, nâu có hết. Dàn ngang, dàn dọc nhưng chúng không khiếp.

Quan Tề trách

- Quân thị uy, mà nét mặt không tỏ uy phong, khó  mà làm chúng sợ. Còn làm những gì nữa ?

Quan Vệ.

- Dạ cho người nhập đoàn biểu tình dò la tung tích từng đứa, sau tính cách trị ngầm. Đồng thời ra lệnh ngăn cấm ở các trường học, chỗ làm, nơi ở....nhưng cũng không hiệu quả lắm vì chưa tìm được lý do chính đáng.

Quan Tề bảo.

- Kể ra không có lý do, mà mạnh tay với bọn nó. Việc lại càng khó hơn.Nay chưa có kế gì, người cứ ở lại đây chơi vài bữa.

Quan Vệ lưu ở đất Tề, ăn chơi, hưởng lạc, của ngon vật lạ không thiếu thứ gì. Đến hôm thứ ba thì tin từ nước Vệ báo sang, lại biểu tình chống Tề lần thứ năm ở kinh thành. Nghe tin ấy Hồ Tư Mã rụng rời chân tay, vội vàng đến gặp quan thượng thư nhà Tề yết kiến xin chỉ đạo.

Quan nhà Tề nghe tin, cũng bồn chồn, ruột gan như lửa đốt, nghĩ mãi chưa ra kế sách gì. Lúc bí bách, bèn rủ Hồ Tư Mã nước Vệ đi dạo ở ngoài đường cho đỡ căng thẳng.

Hai quan đang đi đường, bỗng nghe có tiếng ầm ĩ. Ngó vào xem thì ra có đám cãi lộn giữa hai vợ chồng. Hỏi người dân mới biết thằng chồng lấy tiền của vợ đi đánh bạc, vợ nó không cho, kêu gào thảm thiết, níu tay níu áo lại. Giằng co gây ầm ĩ, hàng xóm có ý bênh con vợ. Thằng chồng đuối lý, con vợ được thể càng la to. Bỗng thằng chồng chỉ vào ông hàng xóm nói

- Mày bênh nó, đúng là mày cả nó có tình ý. Chính vì nó có tình ý với mày, tao phải lấy tiền của nó cất đi. Mày không có tình ý thì mày bênh nó làm gì.

Ông hàng xóm ngỡ ngàng không biết phân bua thế nào, tên chồng quay sang con vợ mắng.

- Bình thường mày có la lối thế này không, giờ mày phải lòng giai, nghe nó xúi dục, mày mới làm ầm ĩ thế này. Thưa bà con, rõ ràng con này là với thằng kia là gian phu, dâm phụ, chúng muốn làm to chuyện này để lấy cớ trình quan. Bà con chứng giám.

Bà con hàng xóm nghe xong, ngẩn người ra. Người thì bán tín, bán nghi, người thì cũng sợ nó vu lây sang mình. Ai nấy đều nín thinh. Thằng chồng nhân lúc đó đạp con vợ một đạp rồi ôm gói bạc lủi mất.

Đám đông tự giải tán, để lại con vợ gã cờ bạc khóc thút thít vì mất của.

Quan Tề kéo quan Vệ vào góc đường nói

- Mai ngươi về được rồi.

Quan Vệ sững sờ hỏi

- Về thì biết ăn nói sao ?

Quan Tề thì thầm

- Về cứ vu cho đám biểu tình kia, là do thế lực thì địch xúi dục. Đám ấy đứa lo thanh minh, đứa sợ liên lụy, còn tinh thần đâu mà tụ tập.

Hồ Tư Ma nghe thế, vỗ tay cười.

- Quả là cao kiến, nước Vệ nhờ ơn phúc tổ tiên xui khiến dẫn đường mà biết hợp tác toàn diện với Tề, có gì  bế tắc còn thỉnh giáo xin chỉ dẫn. Nước Tề còn nhiều anh tài như đại quan, nhất định mãi mãi hùng cường, nước Vệ theo đó mà được nhờ.

Hồ Tư Mã khẩn trương về nước, cả đoàn đi suốt ngày đêm không nghỉ. Về đến kinh thành yết kiến các quan đại thần chính sự. Hôm sau loa nước Vệ nói rằng.

- Chuyện nhóm dân biểu tình là do bọn bên ngoài xúi dục, nhà Sản với nước Tề tình hữu nghị , keo sơn không thể nào có bụng ấy.



Nguồn :NGUOIBUONGIO

15 thg 7, 2011

Ngu xuẩn!

Tôi không biết dùng từ nào hơn khi nghe tin Petrolimex đang dự định ký hợp đồng với PetroChina để lắp đặt đường ống dẫn dầu từ Quảng Tây sang Quảng Ninh dài 200 km để mỗi năm “được” mua từ Trung Quốc khoảng trên dưới 3 triệu tấn dầu!
 
Ngu 1, mỗi ngày thế giới tiêu thụ khoảng 88,8 triệu thùng dầu (mỗi thùng – barrel, là 158,97 lít, 7 thùng bằng 1 tấn), trong đó Trung Quốc tiêu thụ khoảng 5,5 triệu thùng (xếp thứ hai thế giới sau Mỹ). Theo TS M. King Herbert thì đến năm 2005, phần lớn các giếng dầu của thế giới đang ở vào giai đoạn ‘đỉnh của khai thác’ (Herbbert’s Peak hay Peak Oil), do đó, dầu càng ngày càng đắt đỏ hơn. Đặc biệt, lượng tăng về tiêu thụ sau năm 2005 sẽ là 2% trong khi sản xuất dầu của toàn thế giới chỉ tăng 3% nên mức cung chỉ đáp ứng được 40% mức cầu! Trung Quốc lấy đâu ra lượng dầu “thừa” để bán cho Việt Nam “sòng phẳng, vô tư” trong khi mỗi năm, nền kinh tế Trung Quốc phải nhập khoảng 40% lượng dầu tiêu thụ?

Ngu 2, theo DVT.VN, 12.7.2011 thì Trung Quốc sẽ cần phải nhập khẩu dầu thô bình quân 22 triệu tấn/tháng, tức là 5,35 triệu thùng/ngày. Còn theo chính Petrolimex thì chỉ riêng từ Trung Đông, mỗi ngày Trung Quốc phải nhập 2,9 triệu thùng (Petrolimex, 12.6.2011). Ngân hàng HSBS còn đưa ra số liệu bi quan hơn: Mức tăng về nhập khẩu dầu của Trung Quốc năm nay sẽ là 7-8%, vượt ước tính của IEA là 6,6%. Chỉ riêng mức tăng đó đã buộc Trung Quốc chạy mướt mồ hôi, còn đâu thời gian và dầu để lo cho Việt Nam? Nếu sự “hy sinh” về chính trị (như lâu nay Trung Quốc vẫn làm) thì hệ lụy, hậu quả của sự “hy sinh” chắc chắn sẽ khủng khiếp hơn nhiều.

Ngu 3, về nguyên tắc kinh tế, chỉ có thể mua dầu của nước xuất khẩu dầu chứ không có ai lại đi mua của nước nhập khẩu. Cho dù Trung Quốc có “khôn ngoan” để mua rẻ bán đắt thì họ cũng phải dùng trăm phương nghìn kế mới tạo ra được cái sự “rẻ” đó. Liệu có lòng tốt từ Trung Hoa hay không là điều mà Petrolimex cố tình không biết? Chẳng hiểu mai này, khi trái nắng trở trời (thường xuyên), như Tố Hữu đã từng nói một cách đau đớn: Nghĩa tình e sớm nắng chiều mưa/ Chợ trời thật giả đâu chân lý/ Hàng hóa lương tâm vẫn thiếu thừa thì ta biết chạy ở đâu để cứu vãn sự khủng hoảng của nền kinh tế, sự sụp đổ chắc chắn vì thiếu “máu”?

Chao ôi là buồn khi vận mệnh quốc gia, tương lai xã tắc được bỏ (bị cướp đoạt) vào tay Petrolimex và những người cùng phe phái chụp giựt của cải của đất nước theo cái “lý lẽ” ngu hết biết: Cứ làm giàu cho gia đình con cái đi, cứ thế gửi tiền ra nước ngoài, có việc gì thì… chạy! Còn đất nước Việt Nam đói khổ, nghèo hèn ra sao kệ xác cho lũ dân ngu khu đen lãnh đủ!?


Nếu trên đầu mình đã mọc đuôi sam


Tháng này Sài Gòn mưa ngâu
                                        Nhưng thôi, miễn bàn vể thơ thẩn
                                            Tôi nói thẳng
                                                                Cho mau
Đồng bào tôi ngoài biển vẫn bị nó cướp tàu
Đồng bào tôi ngoài biển vẫn bị nó túm đầu
Cướp cơm chim
Tôi nói thẳng
Thôi đi mấy cha, mấy anh cà vạt  phòng lạnh cách xa biển Đông ngàn dặm
Nhà anh chả ai cướp
Con anh chả ai đánh [đánh sao được, nó ở nước ngoài ráo cả]
Vợ anh chả ai hiếp [hiếp sao được, nhà anh có công an bồng súng đố thằng nào…]
Chỉ tủi thân cho đồng bào
Tàu thuyền rách nát.
Kiếm sống ở khu vực nhà mình vẫn bị ăn tát
Ăn bạt tai – đá đít
Ăn đạn AK
Bọn hải tặc đuôi sam  làm cha
Thậm chí làm ông nội.
Thơ không được chửi bậy
nhưng thôi đành
Tiên sư bố chúng mày bọn lưu manh!
Bạn bè gì ngữ ấy.
Thơ không được chửi bậy
Xin tha thứ cho thằng làm thơ này. Đọc tin đồng bào bị cướp trên biển thì mắt nó cay cay …
Cứ đàn áp đi…
Cứ bóp cổ đi…
Cứ kung-fu đi…
Cứ triệu tập đi…
Cứ lo hữu nghị đi…
Hỡi những người anh em máu đỏ da vàng
Hãy thử sờ lên đầu mình.Xem…
Đã mọc đuôi sam ?…

Nguồn :  Đỗ Trung Quân

14 thg 7, 2011

Chán!


Đọc bài Chúng tôi đi gặp Bộ Ngoại giao của bác Nguyễn Huệ Chi thấy chán hẳn. Thôi không nói chuyện mời giấy hay mời mồm, mời trực tiếp hay mời nhắn gửi, nội mỗi chuyện bước qua đường vào quán cà phê mời các nhân sĩ một tiếng cũng ” không thể” đã thấy ngửi không được. 
Nếu hỏi, chắc mấy ông Bộ này sẽ viện cớ quán các phê là chốn ô trọc họ không được phép bước sang. Thế thì tại sao không nhờ cụ Nguyễn Trọng Vĩnh một câu, nói cụ đạo cao đức trọng, nhờ cụ sang mời anh em hộ cháu chứ cháu không thể sang được đó. Hoặc nhắc điện thoại lên nói với một trong số nhân sĩ kia vì sao họ không sang được, mong các nhân sĩ thông cảm, quá bộ sang đây.

Là nói vậy thôi, mấy ông Bộ này chẳng coi quán cà phê là chốn ô trọc đâu, chủ yếu là họ không coi các nhân sĩ kia là kẻ sang. 
Nếu ông Nguyễn Phú Trọng ngồi đó xem nào, lại không ùa ra cả đàn. Chắc là họ nghĩ: Mấy ông là cái thá gì mà tôi phải đi bộ sang đó mời. 
Thế đấy, đến nhân sĩ người ta còn chẳng coi ra cái đinh gì, hỏi người ta còn trọng được ai? Cái thời Hưng Đạo Vương xuống ngựa rước ông nông dân Phạm Ngũ Lão, mời ngồi cùng xe đi về triều bàn việc nước đã không còn nữa, không bao giờ còn nữa.
 
Thời này một khi nghe  ai đó nói trọng nhân tài, trí thức thì nên hiểu đó là những ” nhân tài”, “trí thức” gọi dạ bảo vâng, mấy ông phản biện phản beo còn lâu người ta mới trọng. Một khi người ta coi mấy ông nhân sĩ, tri thức không chịu khuất thân làm nô bộc là bọn phá đám thì người ta tha bỏ tù là may, lấy đâu ra trọng thị.

Bác Nguyễn Văn Tuấn vừa có bài :”Do dân và vì dân: Câu chuyện bên Úc và bên nhà  mình” mình rất rất đồng tình. Bác nói: “Nếu Nhà nước / chính phủ mình thực hành câu châm ngôn vì dân (chưa nói đến do dân) thì 90 triệu người Việt Nam sẽ hạnh phúc lắm, và Trung Quốc chắc gì dám bắt nạt chúng ta. Mà, muốn chứng minh tính vì dân thì trước hết hãy gần dân. Cụ thể hơn và thiết thực hơn là hãy trả lời những câu hỏi của các vị nhân sĩ. Đúng vậy. Nhân sĩ không muốn gần, chả muốn trả lời, nói chi đến gần dân. Dân thì không muốn gần trong khi xu phụ lúc nào cũng cả đàn bên nách, thế mới khốn.

Đừng tưởng đám xu phụ ngày càng nhiều mà mừng nhé. Trong số đó có rất nhiều kẻ không thực bụng khuất thân làm nô bộc, lấy xu phụ làm lẽ sống đâu. Họ vờ đấy, vờ ngu vờ hèn. Cứ ngu ngu hèn hèn thì chẳng những vinh thân phì gia mà những kẻ hám trọng dụng họ càng mau hư, mau hư thì mau hỏng, mau hỏng thì mau chết. Nguyễn Khải ngày xưa đã nói rồi, “đứa nào thích nịnh thì nịnh cho nó chết”.
Người thực bụng thì xem thường lũ giả cầy thì cung kính, coi chừng  không có ngày lại trắng mắt ra.


Nguon : QUECHOA