Chào mừng bạn đến với blog ĐỌC & SUY NGẪM .

11 thg 10, 2011

Pháo Thăng thiên !




Hotboy Đinh La Thăng vừa bắn thêm một phát pháo thăng thiên: “…ban hành văn bản (Công văn số 6323/BGTVT-VT, ký ngày 6-10-2011) yêu cầu các cán bộ, công nhân viên trong ngành giao thông vận tải, nhất là các đơn vị tại Hà Nội và TP.HCM, mỗi tuần tối thiểu phải có một ngày đi làm bằng xe buýt…”
Nhìn quả pháo bay, mình khoái tỉ, nghĩ đây phải chăng là khởi đầu cho một cuộc cách mạng “nói và làm” mới? Ôi, những muốn đứng dậy mở cửa hát vang: “ niềm mong ước bấy lâu nay đã thỏa chờ mong, trời Ba Đình xanh trong tỏa hương sắc…”.
Chưa kịp hát thì thằng “phản động” trong mình đang chăm chú xem bộ phim “ Nam triều cống vật” bỗng ngoảnh sang nhếch mép:
- Ông công dân ngây thờ khờ khạo cả tin của tôi ơi, đọc tiếp đi: “…đồng thời định kỳ phải báo cáo (trước ngày 25 hằng tháng) việc này về Bộ”.
(Nói thật là trong con người mình lâu nay có hai thằng lắm mồm, ghét nhau như ngành y ghét “think tank”. Mình cũng không thích thằng “think tank” nhưng nó lại hay nói đúng mới chết chứ.)
- Thế thì sao?
- Ông ơi là ông, ông nhìn chữ “định kỳ” giúp cái, có nghĩa là trong bất cứ đơn vị lớn nhỏ nào của cái ngành giao thông khổng lồ của nhà ông hàng ngày phải có ai đó đi gặp từng người trong đơn vị lấy số liệu, hàng tuần sơ kết, hàng tháng phải tổng kết xem ai đi xe buýt đủ bốn lần, ai ba lần và ai thì “trốn”… Mà ai cũng có việc nấy cả rồi, thế thì phải thêm một biên chế ăn lương…
- Không, có thể giao việc ấy cho bảo vệ hay ông giữ xe...
- OK. Coi như giao cho bảo vệ là xong. Nhưng ông lại nhìn tiếp vào chữ “báo cáo” giúp. Ông tìm giúp tôi một cái báo cáo nào không “láo” không? To như cái Báo cáo của chính phủ đọc trước Quốc hội kia mà còn bị phẫu thuật thẩm mỹ cho đẹp số liệu, nhỏ như chuyện mới đây ở Quảng Bình mưa bão, nước còn ngập kèo nhà mà Huyện báo cáo lũ đã rút dân vẫn no kìa. Còn trong ngành Dầu khí cũ của anh Thăng thì ôi thôi rồi…
Ông Thăng hoặc phải chấp nhận đọc báo cáo láo, hoặc suốt ngày đóng giả xe ôm ra đứng ngoài bến xe buýt để lấy số liệu thực, nghĩa là ngân sách sẽ phải trả lương bộ trưởng cho một ông xe ôm. 

 Còn nữa, ông Thăng có biết lính dưới quyền ông nhà ở đâu, có tuyến xe buýt đi qua không, hay là để tuân “lệnh” ông, người ta phải đi xe máy đến gần cơ quan và gửi xe đâu đó và ung dung đi bộ vào như thể vừa “buýt” xong.
Còn nữa, nếu một người nào đó không “buýt” ngày nào trong tuần thì làm gì người ta? Và trong trường hợp người nào đó đi làm trễ vì “buýt” mà hỏng việc thì có kỷ luật được người ta không?  

-          Vậy thì ông Thăng ra cái Công văn ấy coi như chuyện Cười với nhau ?
-          Thì tôi đã nói rồi, pháo Thăng thiên thôi!

Nguồn : ĐÔNG

9 thg 10, 2011

Xe Cá Nhân và Vết Xe Nguyễn Thiện Nhân


Người dân có lẽ cũng chia sẻ khi nghe nói Bộ trưởng Đinh La Thăng và các quan chức trong Bộ rồi đây sẽ đi xe bus tối thiểu một lần trong tuần. Nhưng nhớ, các nhà kinh tế đã từng tính toán, nếu Bill Gates đánh rơi tờ 100 dollars thì thay vì cúi xuống nhặt mà tiếp tục đi thì cái đầu của ông sẽ kiếm được nhiều hơn như thế. Lâu lâu “vi hành” để biết đứng trên xe bus thường dân nó khác với ngồi xe hơi Bộ trưởng như thế nào thì cũng cần. Nhưng, Bộ trưởng nên dành thời gian để tư duy. Mặt khác, một “tư lệnh” mà đến cơ quan với áo xống xộc xệch, mồ hôi nhễ nhại, thì cũng không “uy” cho lắm.

Năm 1993, khi vào Sài Gòn Công tác, ông Nông Đức Mạnh đã mất hơn một giờ để di chuyển từ trung tâm xuống Bình Thạnh thăm công ty Vissan. Cảnh sát hụ coi thì cứ hụ còi, đầy đường xe cộ, người dân có muốn tránh xe Chủ tịch Quốc hội cũng không có chỗ. Vừa tới Vissan, ông Mạnh nói, Bộ Chính trị vừa họp phê duyệt Quy hoạch, theo đó dân số Sài Gòn tới năm 2000 là 5 triệu người. Ông thú nhận, khi ngồi trong phòng họp Bộ Chính trị ông không hình dung được Sài Gòn lại đông như vậy. Ông Mạnh có cảm nhận đó cũng nhờ một chuyến “vi hành”. Nhưng lẽ ra, những người giữ cương vị như ông phải thấy rằng, dự báo mức tăng trưởng dân số ở các đô thị là trách nhiệm của các nhà chuyên môn thay vì phó thác cho một cơ quan nhiều việc như Bộ Chính trị.

Trước khi quyết định các chính sách ở các thành phố lớn cũng nên nhớ lại bài học thời “duy ý chí”. Tháng 9-1975, Hội nghị Trung ương 24 chủ trương giảm áp lực dân số đô thị bằng cách “đưa hàng triệu người về nông thôn sản xuất nông nghiệp”. Tháng 10-1975, Thường vụ Thành ủy Sài Gòn-Gia Định họp mở rộng thông qua chủ trương, đưa 1,5 triệu người từ Thành phố hồi hương và đi kinh tế mới. Nhưng, cho dù Sài Gòn đã đưa 700 nghìn người đi kinh tế mới trong vòng 5 năm 1975-1980 và chưa tính cải tạo tư sản, “nạn kiều” và vượt biên, dân số Sài Gòn chỉ giảm từ 3,498 triệu người, năm 1975; xuống 3,428 triệu, năm 1980. Sức hấp dẫn đô thị đã tạo thêm những làn sóng nhập cư, dân số tăng trở lại đến mức 3,706 triệu người, năm 1985.

Từ năm 1987, sau khi Đảng cho phép người dân làm ăn, dân số Sài Gòn tăng nhanh lên 4,118 triệu người, năm 1990 và 4,640 triệu, 5 năm sau đó. Lúc này, thay vì đưa ra các tiêu chuẩn về hạ tầng cho những khu dân cư sắp phát triển hoặc chủ động đầu tư hạ tầng đón đầu theo các mức tăng trưởng dân số mà các chuyên gia dự báo. Chính quyền lại loay hoay trong cung cách “kế hoạch hóa tập trung quan liêu”: lập quy hoạch đưa ra Bộ chính trị, Chính phủ, phê duyệt rồi mới đưa về thực hiện. Trong khi nhu cầu nhà ở thì bức bách, người dân không thể ngồi chờ các nhà quy hoạch vẽ vời và đợi xếp lịch để chính quyền từ thấp tới cao thông qua. Cuối thập niên 1980s, những ao rau muống ở Bình Thạnh, Gò Vấp, Tân Bình… bắt đầu được san lấp để phân lô, bán nền. Cùng lúc, “xe máy nghĩa địa” ào ạt nhập về. Văn hóa xe máy nhanh chóng hôn phối với nền văn minh nhà phố. Thật khó để chỉ trích những nhà lãnh đạo lúc bấy giờ, phần lớn họ là những người không được đào tạo và vừa từ trong rừng ra. Người dân thì đã đi bộ, ăn bo bo từ năm 1975, xây được căn nhà phố, mua được chiếc xe máy là cả một niềm mơ ước.

Không phải là không có những khuyến cáo về hạ tầng đô thị từ thập niên 1990s, nhưng như câu chuyện ông Nông Đức Mạnh “vi hành” hồi năm 1993, lẽ ra việc địa phương thì không nên được quyết định bởi những cấp ở trên cao. Bộ Chính trị không thể gần người dân thành phố như chính quyền thành phố. Giao thông đô thị ở Quảng Châu, Thượng Hải, Jakarta… đều chủ yếu được quyết định bởi chính quyền thành phố. Nên nhớ, Quảng Châu bắt đầu chính sách hạn chế xe gắn máy từ năm 1991, nhưng mãi tới năm 2007 mới đưa ra nghĩa địa được chiếc xe máy cuối cùng. Và vấn đề là, ở giai đoạn thịnh hành, xe máy cũng chỉ chiếm 20% lưu lượng giao thông của Quảng Châu. Trong khi con số này là 93,5% ở Sài Gòn và 80,8% ở Hà Nội.

Một nghiên cứu ở Hà Nội cho thấy: Xe máy tham gia giao thông tới 80,8% nhưng chỉ chiếm dụng mặt đường có 62,4%; trong khi, xe con chỉ tham gia giao thông 4% mà chiếm dụng mặt đường tới 19%. Đặc biệt, trên một làn đường 3,5m: xe máy đạt hiệu suất lưu thông cao nhất, 26.380 người/giờ; xe bus, 24.000 người/giờ; trong khi xe con chỉ đạt 2.200 người/giờ. Bởi, theo nghiên cứu này, xe bốn chỗ cồng kềnh như vậy nhưng trung bình chỉ chở 1,5 người/xe, trong khi chiếc xe hai bánh chiếm đường ít lại chở được trung bình 1,3 người/xe. Tuy chỉ đảm trách 4% nhu cầu giao thông nhưng xe con tiêu thụ tới 20,5% nhiên liệu.

Căn cứ trên bản phân tích này, tôi nghĩ nếu ông Đinh La Thăng là Thị trưởng thì, thay vì cấm xe máy và các phương tiện cá nhân, ông sẽ đưa ra một thứ tự ưu tiên khác: Giảm tối đa lượng xe hơi 4 chỗ ở hai thành phố lớn, kể cả xe công và xe taxi; làm việc với hãng Honda và các nhà sản xuất xe hơi, cho thiết kế và sản xuất hàng loạt “xe lam” và bắt đầu ngưng đăng ký mới các loại xe hai bánh. Trong khi khống chế tăng trưởng xe bốn bánh, có chính sách để, năng lực vận tải của xe lam và xe bus lớn tới đâu, thì giảm xe hai bánh đến đó. Nên để cho tư nhân, thậm chí cá nhân cũng có thể kinh doanh chở khách bằng xe lam và điều chỉnh họ bằng thuế và luật giao thông. Đừng để các hợp tác xã xe bus, đang nhận được hàng trăm tỉ trợ giá, dèm pha, lũng đoạn.

Để thực hiện chủ trương này, có những phần việc Bộ trưởng sẽ phải làm, ví dụ như phải chiến đấu với Bộ Công thương như Bộ trưởng Vương Đình Huệ để tăng thuế các nhà lắp ráp xe bốn bánh; hợp tác với Bộ Tài chánh đề nghị Thủ tướng đưa chế độ xe đưa đón cấp thứ trưởng vào lương… Có những việc, phải để chính quyền các thành phố làm, ví dụ như: đấu giá quyền đăng ký mới xe bốn bánh (đồng thời thu lệ phí xe biển số tỉnh chạy vào Thành phố); thu lệ phí sử dụng xe bốn bánh và khi nào xe lam xuất hiện thì thu lệ phí cả xe hai bánh.

Cần phân cấp mạnh mẽ cho các chính quyền đô thị. Ngay từ trong thập niên 1990s, Chính quyền Thành phố Hồ Chí Minh đã nhận thấy phần ngân sách mà Trung ương để lại, khoảng 25% nguồn thu trên địa bàn, là không đủ để đầu tư hạ tầng. Nhưng, ý kiến này đã không được chấp thuận trong khi địa phương lại không có quyền định ra các khoản thu được hội đồng nhân dân cho phép. Phải để cho địa phương định ra một số lệ phí; một số loại thuế liên quan đến nhà đất; phải cho các thành phố đấu giá quỹ đất công để bổ sung ngân sách phát triển hạ tầng… thay vì để các đại gia cầm thư tay xuống, thôn tính những khu đất vàng ấy.

Không nên sa lầy vào chuyện cấm xe máy, Bộ trưởng còn rất nhiều việc phải làm trên cương vị của mình. Nên khảo sát lại các đoạn đường cao tốc tiêu biểu như Quốc lộ I, đoạn tránh Bắc Ninh; đoạn từ Thường Tín về Phủ Lý… để xem, liệu mô hình xa lộ tránh khu dân cứ đó có làm giảm được tai nạn giao thông và hạn chế phát triển nền văn minh nhà phố. Cần đặt ra một thứ tự ưu tiên để sử dụng ngân sách quốc gia, đừng mua phiếu các địa phương bằng cảng biển, sân bay… Giờ đây, nhìn từ lợi ích quốc gia, có lẽ trong thâm sâu, ông Đinh La Thăng sẽ thấy, để ngành Dầu khí mang 3,2 tỷ dollars sang đầu tư tận Venezuela như hồi 2009 là rất rủi ro và không phải là một ưu tiên. Đó không phải tiền do PetroVietnam làm ra mà là tiền bán tài nguyên quốc gia. Đất nước đang cần nguồn vốn ấy cho nhiều việc, trước mắt là cần một xa lộ cao tốc chạy từ Nam chí Bắc.

Dù sao thì nền chính trị Việt Nam cũng đang cần những chính khách như ông Đinh La Thăng. Ngay cả những chế độ mà người cầm quyền không phải do dân bầu lên cũng không nên coi thường dân tới mức không cần mị dân. Có người so sánh hành động của ông Thăng trong mấy tuần vừa qua với những gì ông Nguyễn Thiện Nhân làm 5 năm trước đây. Cũng có nhiều người tin ông Thăng đang muốn làm một điều gì đó cho đất nước. Nhưng, thực trạng Giao thông hiện nay là hậu quả của những chính sách từ nhiều thập niên trước đây. Nếu ông Thăng cứ nôn nóng nhìn thấy kết quả ngay thì ông rất dễ đi vào vết xe Nguyễn Thiện Nhân. Giao thông và giáo dục là hai lĩnh vực mà cho dù có chính sách đúng ngay từ bây giờ, các bộ trưởng cũng cần phải kiên nhẫn chờ, ít nhất là vài nhiệm kỳ, mới mong thành tựu.
 HUY ĐỨC
Nguồn :BASAM

Lào Cai-một món quà dẫn đường của TBT chăng?

Sáng mùng 1 tháng 10 vừa rồi, tỉnh Lào Cai long trọng tổ chức “lễ kỷ niệm 20 năm ngày tái lập tỉnh 1/10/1991-1/10/2011.
Công luận phẫn nộ

Theo Đài Tiếng Nói VN VOV thì sáng mùng 1 tháng 10 vừa  rồi, tỉnh Lào Cai long trọng tổ chức “lễ kỷ niệm 20 năm ngày tái lập tỉnh 1/10/1991-1/10/2011”. Nhân dịp này, theo báo chí trong nước, “Đảng, Nhà nước đã trao tặng cho Đảng bộ, chính quyền và nhân dân tỉnh Lào Cai Huân chương lao động hạng nhì”.
Báo Lào Cai cho biết nhân dịp kỷ niệm ấy, “thành phố Lào Cai đã bắt đầu khởi động chương trình chỉnh trang đô thị, trong đó có việc thắp đèn lồng tại các công sở và nhà dân trên một số tuyến”.



Trước khi đề cập tới vấn đề đèn lồng TQ bị chỉ trích là không phù hợp với văn hóa VN – mà theo lời chị Huệ ở phường Phố Mới, TP Lào Cai, “Tổ dân phố bắt buộc các hộ dân trên điạ bàn mua để treo”, thì kỷ niệm 20 năm ngày tái lập tỉnh Lào Cai mà giới cầm quyền điạ phương chọn tổ chức vào ngày mùng 1 tháng 10 vừa không đúng thời điểm thật sự vừa trùng vào ngày Quốc Khánh TQ, khiến công luận phẫn nộ.

Trong khi người dân Việt hiện vẫn chưa có câu trả lời thoả đáng cho câu hỏi rằng tại sao giới hữu trách trong nước chọn khai mạc Đại Lễ Ngàn Năm Thăng Long hồi năm ngoái đúng vào ngày Quốc Khánh TQ mùng 1 tháng 10, thì hôm nay, nghi vấn tương tự cũng được nêu lên cho giới lãnh đạo Lào Cai về ngày tái lập tỉnh. Giáo sư Trần Khuê từ trong nước nhận xét:

“Chuyện ấy là chuyện vớ vẩn. Vì ngay hồi khai mạc Đại Lễ Thăng Long cũng vào mùng 1 tháng 10. Họ vẫn làm cái trò vớ vẩn kiểu ấy. Tại sao chọn trùng vào ngày Quốc Khánh TQ là thế nào? Chưa biết rõ động cơ như thế nào nhưng người ta chê cười chứ. Tôi thấy chuyện này hoàn toàn không có lợi gì về mặt chính trị, xã hội, văn hóa. Đặc biệt về mặt dư luận. Còn phía bên kia thấy bên này tổ chức như vậy mà vui vẻ hoan nghênh cũng là vấn đề cần phải xét.”

 Mạng Dân Làm Báo qua bài “Âm mưu Hán hóa – Sửa lịch sử để kỷ niệm 20 năm tái lập tỉnh cùng ngày Quốc Khánh TQ”, cũng lưu ý đến phản ứng mạnh mẽ của dư luận về chuyện đèn lồng TQ “sờ sờ ra trước mặt”, rồi lại tới việc Lào Cai “tưng bừng ăn mừng đúng vào ngày hội lớn của TQ”, cho đó là “âm mưu thâm độc” của những kẻ mãi quốc cầu vinh cũng như kẻ cướp nước, mở đường cho phương Bắc “từng bước thống trị VN”.

Diễn biến Lào Cai khiến nhà phân tích Vũ Đông Hà đề cập tới điều ông gọi là “Dấu ấn ngày tháng của thời kỳ Bắc Thuộc lần thứ 5”, và nêu lên câu hỏi rằng từ đâu xuất hiện ngày 1 tháng 10 là ngày tái lập tỉnh Lào Cai? Tại sao ngày 1 tháng 10 “tự nhiên” và “đương nhiên” chính thức trở thành ngày tái lập tỉnh Lào Cai?


Nếu ngược dòng thời gian, theo bách khoa tự điển Wikipedia, thì vào ngày 12 tháng 7 năm 1907, Toàn Quyền Đông Dương thành lập tỉnh Lào Cai qua một nghị định chuyển chế độ quân quản sang chế độ dân sự để cai trị điạ phương này, và chính mạng Cổng thông tin điện tử tỉnh Lào Cai cũng ghi nhận thời điểm vừa nói.
Rồi vào ngày 10/10/1991, tỉnh Lào Cai được tái lập theo Nghị quyết được thông qua trong kỳ họp thứ 9 của Quốc Hội VN khóa VIII.

Âm mưu đen tối?


Như vậy câu hỏi được nêu lên là tại sao Lào Cai không chọn ngày tái lập tỉnh là mùng 10 tháng 10 như Nghị quyết của Quốc Hội khóa VIII, hay ngày thành lập tỉnh 12 tháng Bảy như nghị định hồi năm 1907, mà lại chọn thời điểm trùng vào ngày Quốc Khánh của Bắc Kinh?

Theo công luận thì “Biến cố Lào Cai” cho thấy dấu hiệu đã và đang có “âm mưu đen tối từng bước kéo Việt Nam rơi vào quỹ đạo nô lệ Trung Quốc”. 

Những người có tâm huyết với quê hương, dân tộc ngày càng bày tỏ quan ngại về thủ đoạn “tầm ăn dâu” của Bắc Kinh nhằm biến Việt Nam thành một hình thức “quyền lợi cốt lõi” của TQ như trường hợp Tây Tạng, Tân Cương, đặc biệt là với sự tiếp tay đắc lực bởi những con người mà blogger Dân Làm Báo mô tả “mang thẻ đỏ và vẫn còn mang nhãn hiệu, quốc tịch Việt Nam”.

Hành động của giới lãnh đạo Lào Cai nói riêng và giới lãnh đạo VN nói chung trong mối liên hệ quy lụy Việt-Trung khiến nhiều người tâm huyết với quê hương luôn khắc khoải cho vận nước, như GS Trần Khuê nhận xét:


Chuyện lo lắng đó thì đã xảy ra từ lâu rồi, từ Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc đến Công hàm này khác…đủ thứ chuyện.
Dư luận họ không bằng lòng, phản ứng mạnh về những chuyện đó. Và người ta rất chê trách. Tôi cũng đã từng lên tiếng rồi, từ tranh luận trên đài cho tới gởi thư cho ông Giang Trạch Dân của TQ, cho rằng hành động của phía VN như vậy là phản quốc, bán nước rõ ràng trong khi TQ chơi cái trò như vậy là cho người ta biết mình là sô-vanh nước lớn và đẩy người anh em, đồng chí của mình ra tòa án lịch sử và trở thành tội đồ bán nước. Cả Bộ Chính trị phải chịu trách nhiệm về việc này vì các ông ấy giải quyết trách nhiệm theo tập thể. Cả mấy ông cố vấn cũng phải chiụ trách nhiệm, chứ không phải riêng ai. Đối với công luận trong và ngoài nước thì đây là vấn đề tòa án lịch sử. Bây giờ không ai xét xử thì sau này con cháu cũng xét xử.”


“Sự kiện Lào Cai” một lần nữa khiến người dân băn khoăn không biết các lãnh đạo cao nhất của mình nghĩ gì và sẽ làm gì trứơc vận mệnh đất nứơc ngày một lệ thuộc nhiều hơn vào người láng giềng này.


Nguồn : ĐÔNG BLOG

7 thg 10, 2011

CUỘC CÁCH MẠNG CÓ TÊN LÀ MINH BẠCH?


minhbach




Ngày 20.9.2011, khi nghe bộ trưởng Vương Đình Huệ nói về tính minh bạch của giá xăng dầu, cũng là sự minh bạch của nền kinh tế, tôi bỗng nhớ đến hai từ tiếng Nga: перестройка (perestroika) có nghĩa là cải tổ, cải cách hoặc tái cấu trúc, và гласность (công khai) cũng có nghĩa là làm cho trong suốt…
Đó là 2 từ đã làm thay đổi Liên bang Xô viết để trở thành các nước độc lập tự chủ như hiện nay. Điều đó chỉ là một linh cảm của tôi khi chứng kiến đất nước mình qua nhiều thời kỳ mà đặc biệt là thời hiện tại.
Tại sao tính minh bạch hiện nay lại quan trọng đến thế? Bởi vì minh bạch ngược lại với bưng bít.
Và câu chuyện “cãi nhau” giữa 2 Bộ Công Thương và Tài Chính đã làm nổ ra cái từ minh bạch này qua lời nói mang đầy hy vọng của Bộ trưởng Vương Đình Huệ. Chuyện lỗ hay lãi trong cuộc tranh cãi ấy là một câu chuyện tuy nhỏ, nhưng nó đã vén lên bức màn bí mật mà bấy lâu che phủ. Tưởng đó chỉ là câu chuyện riêng của doanh nghiệp và nhà nước, hóa ra đó lại là câu chuyện của toàn dân. Cách đặt vấn đề của Bộ trưởng Vương Đình Huệ dựa trên lợi ích của toàn dân và cả nền kinh tế (chứ không phải chỉ vì doanh nghiệp) là hoàn toàn đúng đắn. Sự minh bạch – công khai là cốt lõi của tinh thần dân chủ, đáp số của một xã hội dân chủ mà lâu nay chúng ta đang tìm kiếm.
Hôm kia tình cờ tôi gặp Nguyễn Lộc An, người đối kháng với quyết định giảm giá xăng của Bộ tài chính, tôi cho rằng, An cần bình tĩnh, và hãy cùng Bộ Công Thương làm rõ vấn đề đã nêu ra, nghĩa là phải dám làm đúng sự thật chứ không phải là tìm cách đối phó lẫn nhau. Bộ Tài Chính cũng vậy, hãy công tâm chứ không phải đối phó. Nếu cả 2 Bộ cùng tiến tới sự thật thì cũng chính là cùng tiến tới tính minh bạch trong vấn đề này. Sự dối trá thì nhiều, nhưng sự thật chỉ có một. Và khi sự thật được hiển lộ thì trong cuộc đối thoại này chả riêng ai thắng hay thua, mà chỉ có sự minh bạch là chiến thắng. Nếu được như thế thì cả hai Bộ đều có công châm ngòi nổ cho cuộc cách mạng mới có tên là Minh Bạch.
Nếu cuộc cách mạng Minh Bạch được tiến hành sau sự kiện 20.9.2011 thì giặc tham nhũng sẽ không còn chỗ để ẩn nấp. Giặc lậu thuế sẽ phải cúi đầu chịu truy thu. Giặc bán nước sẽ được trừng trị. Giặc cơ hội sẽ bị lên án…
Sự kiện Bộ Tài Chính kiểm tra chi cục thuế quận 1 thành phố HCM vừa rồi, phát hiện 1.441 tỷ đồng từ 2007 đến nay chưa nộp vào tài khoản Kho bạc nhà nước là một dấu hỏi lớn về tính minh bạch. Nước ta có bao nhiêu quận, huyện như thế? Không đếm hết.
Sự kiện EVN nợ PVN và TKV 12.000 tỷ đang là “nợ khó đòi” cũng vừa được công khai…
Chao ôi là những nghìn tỷ mà cứ như chuyện nhỏ bỏ túi? Biết bao nhiêu nghìn tỷ đang ẩn nấp đâu đó, và nó có nguy cơ chuyển đổi thành vàng, thành đô rồi bay ra các nhà bank nước ngoài, cũng chả là chuyện hiếm.
Nhà nước cũng đã từng “khoanh” bao nhiêu nghìn tỷ cho những vụ “bất khả kháng”, và “không bất khả kháng”? Nhiều kẻ ngu dốt, tham nhũng đã làm mất tiền dân như thế, liệu đã được minh bạch trừng phạt hay chưa? Hay là vẫn chễm chệ trên những chiếc ghế đã được mặc định?…
Nếu có một cuộc cách mạng Minh Bạch thực sự, chắc chắn sẽ có lợi cho dân cho nước thật nhiều.
Phải chăng, đấy sẽ là công cuộc “Đổi mới lần thứ hai” như nhiều người hy vọng? Vâng, nếu có cuộc “Đổi mới lần thứ hai”, tôi nghĩ, đó chính là “Cuộc cách mạng Minh Bạch” có thể diễn ra trên đất nước chúng ta.

La Thăng hay La Giáng?

Ông Đinh La Thăng. Ảnh: internet.

Xe Lam và Thăng Thích Tư Lệnh

Bộ trưởng Giao thông Đinh La Thăng hình như đang muốn làm một cái gì đó. So với những quan chức chỉ giữ ghế thì sự xông xáo của ông rất đáng được hoan nghênh. Ông có vẻ như đã đúng khi tìm thấy nguyên nhân làm ách tắc giao thông: Người dân đô thị thay vì sử dụng giao thông công cộng đã chỉ dùng phương tiện cá nhân. Ông cũng đúng khi cho rằng phải hạn chế phương tiện cá nhân đồng thời tăng cường năng lực vận tải công cộng. Nhưng, ông đề nghị: “trước hết là cấm xe cá nhân đi vào một số tuyến phố chính, sau đó mở rộng dần”; trong khi chưa thấy ông đưa ra cách gì “tăng cường” các phương tiện công cộng để người dân đi lại.
Trong ngày nhận chức, ông Đinh La Thăng nói với báo chí: “Ra đường nhìn thấy một cô gái mặc rất đẹp thì không phải vì thế ta mua ngay bộ đồ đó về cho vợ mặc”. Vậy mà, giờ đây, cứ bắt đầu một chính sách là ông lại dẫn Singapore làm thế này, Thailand và Trung Quốc làm thế kia. “Các thành phố lớn của Trung Quốc làm gì có xe máy” như ông nói. Nhưng, một trong những thành phố lớn đó là Quảng Châu, phải mất mười năm, đầu tư xe bus, xây dựng hệ thống tàu điện ngầm, vận động nhân dân rồi đến năm 2006, họ mới đưa toàn bộ xe gắn máy ra nghĩa địa.
Cũng trong ngày nhận chức, ông Thăng nói: “Là tư lệnh ngành, phải cho tôi toàn quyền như vị tướng ra trận, phải được toàn quyền quyết định chiến đấu, tiến hay lùi mới làm được”. Nếu ông Đinh La Thăng muốn làm tư lệnh thì có lẽ Thủ tướng nên khuyến khích ông học bơi rồi giao cho ông một hải đoàn ra lấy lại Hoàng Sa. Bộ trưởng là một nhà hành pháp chính trị chứ không phải là “thủ lĩnh” như hồi ông làm Bí thư Đoàn Tổng công ty xây dựng Sông Đà. Phương tiện để thực hiện các ý định của Bộ trưởng là chính sách, là thuyết phục, chứ không phải là ra lệnh.

Để giải bài toán giao thông đô thị không thể chỉ nắm đầu đứa “bé miệng” nhất: xe máy. Không biết đã có khi nào ông Đinh La Thăng ra ăn cháo gà Hải Triều, nhìn cao ốc Bitexco 68 tầng được xây trên khuôn viên chỉ rộng 6.000m2. Để tính, sau khi kinh tế phục hồi, nếu tòa nhà văn phòng ấy có đủ người đến làm việc thì giờ tan tầm lấy đâu chỗ cho họ đứng khi vừa tiếp đất. Bitexco cũng đang làm thủ tục để biến Trung tâm cấp cứu Sài Gòn thành một cao ốc khoảng 55 tầng. Dòng người từ các cao ốc được xây ở trung tâm này sẽ di chuyển như thế nào để về nhà? Để trả lời câu hỏi ấy, Bộ trưởng Giao thông phải thảo luận với Chính quyền Thành phố, Bộ xây dựng và đương đầu với các thế lực sau lưng Vincom, Bitexco… chứ không ngồi quyết một mình được đâu “Thăng Tư lệnh” ạ.

Bài toán giao thông công cộng phải được giải trước khi cấm các phương tiện cá nhân. Không chỉ vì giao thông công cộng chỉ đáp ứng chưa tới 10% nhu cầu đi lại của người dân Hà Nội, Sài Gòn, mà còn bởi taxi thì quá mắc còn xe bus thì đang rất bất tiện.
Ở “các thành phố trên thế giới” mà ông Thăng hay ví dụ, từ bến xe bus hay Metro người dân khá thoải mái khi đi bộ tới chỗ làm việc hay về nhà. Ở Việt Nam, dân chúng đã chiếm hết vỉa hè, từ nơi làm việc ra bến xe bus rồi từ bến xe bus đi bộ về nhà đều vừa quá xa vừa bất tiện.

Để nối các khoảng cách đó, nên tham khảo một loại xe rất được ưa dùng ở Sài Gòn trước đây: xe lam. Xe lam là một phương tiện có thể len lỏi trong nhiều con phố nhỏ. Xe lam cũ có nhược điểm là rất ồn. Nhưng, có thể đóng mới một loại xe chở 8 người theo mô hình xe lam sử dụng đầu máy honda 250 phân khối.
Xe lam thưở nào. Ảnh:Interne

Xe bus cồng kềnh không nên để chạy trên tất cả các tuyến như hiện nay vì xe thì to lại chạy hết sức nghênh ngang trong khi đường sá thì quá chật. Xe bus lớn chỉ nên cho chạy từ Đông sang Tây theo đại lộ Võ Văn Kiệt. Từ hướng Hóc Môn, xe bus lớn nên dừng lại ở công viên Gia Định; Từ Củ Chi nên dừng lại ở một trạm đầu đường Cộng hòa; Từ Thủ Đức, nên dừng lại bên ngoài cầu Điện Biên phủ. Một loại xe bus dưới 45 chỗ có thể chạy xuyên tâm theo trục Lý Thường Kiệt, 3-2, Điện Biên Phủ… Phần còn lại dành cho “xe lam”.
Trước đây, đã có những hợp tác xã vận tải sử dụng xe Daihatsu cải tạo theo mô hình xe lam nhưng bị các “ông lớn” xe bus gây sức ép để thành phố dẹp những chiếc Daihatsu không xin trợ giá đó. Xe lam cũng chở được từ 8 đến 10 người như Daihatsu mà rẻ hơn và chiếm chỗ ít hơn. Xe lam cũng sẽ làm giảm lượng taxi, loại phương tiện 4 chỗ thường chỉ có một khách ngồi trên đó.

Tiếp theo, phải đầu tư skytrain và metro. Có thể làm trước skytrain vì rẻ hơn và thời gian đưa vào sử dụng nhanh hơn, cho dù nó có thể làm xấu không gian đô thị. Chỉ khi có metro và skytrain nối trung tâm Hà Nội với Ba Vì, Tam Đảo; nối Chợ Bến Thành với Bình Dương, Củ Chi… các khu chung cư cách thành phố 30-45 phút skytrain bắt đầu mọc lên thì mới cho các cao ốc văn phòng xây dựng giữa trung tâm thành phố. 
Các phương tiện giao thông công cộng phát triển tới đâu thì ban hành chính sách “làm khó” phương tiện cá nhân tới đó. Khi đó, có thể học cách thu lệ phí xe vào thành phố của Thượng Hải; có thể học cách thu lệ phí xe đi vào một số tuyến đường trung tâm, cách đấu thầu quyền đăng ký xe mua mới của Singapore… Có thể thu trước một số lệ phí xe cộ và xăng dầu để đầu tư nếu Bộ trưởng thuyết phục được người dân những khoản thu ấy là cần thiết.

Cấm như cách mà Bộ trưởng Đinh La Thăng định làm thì tất nhiên là đỡ phải suy nghĩ hơn. Nhưng, Bộ không phải là công trường như Sông Đà hay Ialy để cần một người ra lệnh. Vai trò của Bộ trưởng là đưa ra chính sách. Muốn làm chính sách thì phải phân tích và phải theo đúng quy trình. Đôi khi để giải quyết một vấn nạn ở tầm quốc gia lại phải bắt đầu bằng việc trả lời những câu hỏi nhỏ: Nếu cấm xe máy ở một số tuyến đường như Bộ trưởng mới sáng kiến thì làm sao người dân có nhà trên những tuyến phố ấy có thể đón bạn bè đi xe máy tới nhà mình? Vì sao họ lại không có quyền đi xe máy như người dân ở những con phố khác?
Lời bình của HM. Trong âm nhạc có hai nốt nhạc giáng (b) hay thăng (#) mà ghép thành tên người rất đẹp: My Giáng (E b) hay Giáng My và La Thăng (A #).
Có lẽ bác Bộ trưởng BGTVT có bố mẹ là nhạc sỹ nên mới chọn nốt La Thăng để đặt tên con. Lên hàm Bộ trưởng ông vẫn dùng tone như A # (La thăng) trong phát biểu, nhất là đoạn đòi cấm xe máy ở một số tuyến đường.
Theo phỏng đoán của HM, có lẽ vài tuần nữa thôi, nốt nhạc A # (La thăng) sẽ thành A b (La giáng), hạ giọng hẳn đi một tone cho dễ “hát”.
La hét, ra lệnh chỉ là chuyện phụ, đưa ra chính sách hài hòa như nhạc trưởng mới có thể thay đổi được bộ mặt giao thông Việt Nam. Đoạn này thì Tổng Cua rất tâm đắc với người ở Osin.

Bài viết của Huy Đức – Osin.
Nguồn : HIẸUMINHBLOG

4 thg 10, 2011

KỶ NIỆM CÁI GÌ?




Lào Cai: Kỷ niệm 20 năm tái lập tỉnh
Cái “hội chứng kỷ niệm” xxx năm của một địa phương đã ngày càng biến tướng đến cùng cực.
 Một đơn vị hành chính hình thành từ thời Quân chủ, rồi thời Thực dân đế quốc, NÓI CHO CÙNG chỉ là QUY ĐỊNH của kẻ cai trị, để quản lý một vùng đất-nước.
Nhưng có nhẽ do CÓ TẦM NHÌN, các Cụ từ thời Quân chủ (và các quan Thực dân) đã nhận ra, khoanh vùng… xác định địa giới các tỉnh-thành (thậm chí cả tới huyện-xã) một cách Khoa học, phù hợp Tự nhiên-Xã hội… Dần dà, trải thời gian, trong các địa giới ấy đã ổn định những văn hóa vùng-miền.
 Đến những năm 80 của thế kỷ trước, trong tư duy DUY Ý CHÍ XHCN, nhiều vùng, nhiều địa phương nhỏ được sáp nhập khiên cưỡng, bất chấp Phong thủy, địa lý, văn hóa… Nào Hà-Nam-Ninh (Hà Nam- Nam Định- Ninh Bình), nào Hà-Sơn-Bình (Hà Đông- Sơn Tây- Hòa Bình), nào Hoàng Liên Sơn (Lào Cai- Yên Bái- Nghĩa Lộ)… Kể ra thì hết cả entry này, nên thôi.
 Ngay trong những cái tên tỉnh mới nói trên đã lộ rõ tính “thời vụ”, tạm bợ: Nơi thì là ghép tên cũ theo những cách tùy tiện, nơi thì là đặt mới (khiến tỉnh Nghĩa Lộ từ đó biến mất)
 Nói về chuyện kỷ niệm thành lập một địa phương KHÔNG THỂ KHÔNG NHẮC đến vụ “kỷ niệm 300 năm Sài Gòn”.
Chuyện VÔ LÝ KINH HÒANG thế mà vẫn làm được. Bấy giờ GS Trần Quốc Vượng đã đặt câu hỏi: – Thế trước đó, vùng Sài Gòn là gì?
Không ai thèm trả lời.
Và rồi “hội chứng” ấy đã lan ra khắp miền Trung, bất chấp những HÔ HÀO về một Đại gia đình các dân tộc Việt Nam. Đã có ý kiến bao biện: Đấy là kỷ niệm thành lập một vùng tụ cư của người Việt. Ô hay, thế trước khi người Việt đến ở thì đó là đất hoang chắc. Những cư dân của các vương quốc Champa, Phù Nam- Chân Lạp là hổ báo, rắn rết chăng?
(Xin nói luôn rằng đừng ai đem chuyện mấy trăm năm Hợp chủng quốc Hoa Kỳ vào đây. Chuyện ấy xin hẹn bàn dịp khác. Chỉ xin nhắc rằng: Chính phủ Australia chính thức xin lỗi thổ dân vì những sai lầm mà các chính phủ trước đó đã gây ra cho họ.)
Chuyện “khắc nhập-khắc xuất” đã gây ra nhiều chuyện:
tỉnh bạn đề nghị phía Tây đường Hồ Chí Minh thuộc về Hòa Bình, phía Đông đường Hồ Chí Minh thuộc về Hà Nội. “Tôi không hiểu người ta nghĩ gì, nếu thực hiện đề xuất như vậy sẽ xáo trộn đến cuộc sống của khoảng hai nghìn hộ dân””.  Công dân Hà Nội, “sổ đỏ” Hòa Bình
Dân gian thì cười nghiêng ngả về chuyện 2 vợ chồng già vẫn sống trên mảnh đất đó, ngôi nhà đó, bỗng nhiên thành người 2 tỉnh khác nhau: “Ông nhà tôi là người Hà Nội, nhưng bây giờ lương hưu nhận ở Lương Sơn, sinh hoạt Đảng, cựu chiến binh vẫn ở Lương Sơn…”
Phàm cái gì BẤT HỢP LÝ thì sẽ không thể tồn tại lâu. Các tỉnh TO lại dần được chia ra, trả lại như cũ, dưới thời Phong kiến-đế quốc
Dù không chính thức, nhưng rõ ràng đó là THỪA NHẬN: Không phải cái gì của Phong kiến-đế quốccũng là XẤU, là Phản động, là cần xóa bỏ.
Thậm chí, thực tế hoạch định các tỉnh thành hiện nay đang GẦN TRÙNG, tiệm cận trở lại với hoạch định thời Phong kiến-đế quốc.
Ngày 12 tháng 8 năm 1991, Quốc hội khoá VIII, kỳ họp thứ 9 ra Nghị quyết về việc điều chỉnh địa giới hành chính một số tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương. Theo đó:
1- Chia tỉnh Nghệ Tĩnh thành 2 tỉnh, lấy tên là tỉnh Nghệ An và tỉnh Hà Tĩnh (Dân gian lại đồn có 1 ý kiến đề nghị sáp nhập Hà Tĩnh với Quảng Bình để có tỉnh BÌNH TĨNH)
2. Chia tỉnh Hoàng Liên Sơn thành 2 tỉnh, lấy tên là tỉnh Yên Bái và tỉnh Lào Cai.
3. Chia tỉnh Hà Tuyên thành 2 tỉnh, lấy tên là tỉnh Hà Giang và tỉnh Tuyên Quang.
4. Chia tỉnh Gia Lai – Kon Tum thành 2 tỉnh, lấy tên là tỉnh Gia Lai và tỉnh Kon Tum.
5. Chia tỉnh Hà Sơn Bình thành 2 tỉnh, lấy trên là tỉnh Hoà Bình và tỉnh Hà Tây…
Chuyện chia tách tỉnh To trở về tỉnh nhỏ như cũ đã để lại không biết bao nhiêu hậu quả, hệ lụy đau đớn. Đỉnh cao có nhẽ là chuyện lực lượng vũ trang 2 địa phương Phú Yên và Khánh Hòa (tái tách từ Phú Khánh ra) đã dàn trận, suýt đánh nhau to trên đèo Cả. Mỉa mia là ngay gần đó là Vũng Rô – một di tích “đường Hồ Chí Minh trên biển” hồi miền Bắc chi viện cho miền Nam đánh Mỹ.
Nhưng rất gần đây, chuyện “khắc xuất” đó lại bỗng trở thành nguyên nhân của một TRÀO LƯU “kỷ niệm” khác: Kỷ niệm tái lập tỉnh.
Thật là KỲ QUÁI, một việc làm SAI, phải sửa, lại trở thành lý do để người ta TIÊU TIỀN. Cho dù ngay từ khi sửa sai, Nghị quyết Quốc hội đã có yêu cầu:
8. Giao cho Hội đồng Bộ trưởng chỉ đạo thực hiện Nghị quyết này của Quốc hội theo tinh thần tiết kiệm, không tăng biên chế, không để thất thoát tài sản xã hội chủ nghĩa; nhanh chóng ổn định tổ chức và phát triển sản xuất.
Vậy NGƯỜI TA kỷ niệm cái gì ?

CHUYỆN Ở LÀO CAI:

Sau ồn ã về việc nhân dịp kỷ niệm tái lập tỉnh TP Lào Cai: Cưỡng bức dân treo cao đèn lồngđỏ?, lại là sự kiện về NGÀY tái lập tỉnh này.
Đã có nhiều chứng minh chuyện trang thông tin điện tử UBND tỉnh Lào Cai xóa chứng tích đánh tráo lịch sử Âm mưu Hán hóa – Sửa lịch sử để kỷ niệm 20 năm tái lập tỉnh cùng ngày Quốc Khánh Trung Quốc.  Ở đây không bàn đến nữa.  Chỉ nói chuyện VÔ LÝ “Sinh con rồi mới sinh cha, sinh cháu giữ nhà rồi mới sinh ông…”
Thực tế, các cơ quan chức năng của tỉnh này đã được thành lập NGAY SAU khi kỳ họp thứ 9, Quốc hội khóa VIII ra Nghị quyết:
- “Tháng 8/1991, Quốc hội khóa VIII kỳ họp thứ 9 đã ban hành Nghị quyết điều chỉnh địa giới hành chính tỉnh Hoàng Liên Sơn thành lập hai tỉnh Lào Cai và Yên Bái. Trên cơ sở đó, Viện kiểm sát nhân dân Tối Cao ban hành quyết định số 96/QĐ-TC ngày 22/8/1991 thành lập Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Lào Cai và bổ nhiệm đồng chí Triệu Viết Hanh làm Viện trưởng với chỉ tiêu biên chế là 104 đồng chí (tỉnh 40, huyện 60).”
- “Bước vào năm 1991, tỉnh Lào Cai được tái lập, Tổng cục trưởng Tổng cục Hải quan ký Quyết định số 115/TCHQ-TCCB ngày 30/9/1991 đổi tên Hải quan Hoàng Liên Sơn thành Hải quan Lào Cai trực thuộc Tổng cục Hải quan, có trụ sở tại thị xã phố Lu tỉnh Lào Cai.”
Cái ngày 01/10 (hay 10/10) kia là từ đâu ra???
Tra toàn bộ danh mục văn bản pháp quy năm 1991 trên Cổng TTĐT Chính phủ, KHÔNG CÓ VĂN BẢN NÀO LIÊN QUAN ĐẾN CHUYỆN THÀNH LẬP LẠI CÁC TỈNH theo Nghị quyết của Quốc hội khóa VIII. Chỉ có “Quyết định về việc điều chỉnh địa giới thị xã Đông Hà và thành lập lại huyện Cam Lộ thuộc tỉnh Quảng Trị”.
Nếu Hội đồng Bộ trưởng không có Quyết định thì phải lấy ngày Quốc hội ra Nghị quyết làm MỐC. Nghĩa là ngày TÁI LẬP tỉnh này phải lấy mốc ngày Quốc hội ra Nghị quyết là ngày 12/8/1991.

CHUYỆN Ở HÒA BÌNH:

Dư luận xôn xao chuyện ở Lào Cai nhưng lại không để ý chuyện 1 tỉnh khác cũng vừa kỷ niệm THÀNH LẬP và TÁI LẬP. Nhân dịp đó, tỉnh này còn tổ chức lễ hội cồng chiêng để đón rước Huân chương Hồ Chí Minh.

Hòa Bình kỷ niệm 125 năm thành lập tỉnh
Buồn cười là, hầu hết các báo đều “giật tít” Hòa Bình kỷ niệm 125 năm thành lập tỉnh
Trước đó, “Ngày 13 tháng 7 năm 2011, tại Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Hòa Bình, Ban tổ chức, Ban giám khảo cuộc thi đọc sách báo tìm hiểu 125 năm thành lập tỉnh Hòa Bình tổ chức Hội nghị triển khai phát động cuộc thi trong toàn tỉnh, “Với mục đích ôn lại những trặngđường lịch sử vẻ vang, những truyền thống cách mạng của nhân dân các dân tộc tỉnh Hòa Bình qua 125 năm đấu tranh giành độc lập tự do, xây dựng và trưởng thành.” “
Tức là từ khi được thành lập, nhân dân các dân tộc tỉnh Hòa Bình đã phải đấu tranh. Vậy sao phải kỷ niệm cái MỐC THỜI GIAN BỊ NÔ LỆ đó? Đọc mà buồn.
“Khắc nhập, khắc xuất” chắc chắn còn là câu chuyện chưa có hồi kết.
Với từng người dân, chuyện đó CHẲNG CÓ Ý NGHĨA GÌ. Họ vẫn sinh sống ở đó, trong ngôi nhà đó, trên mảnh đất đó… chẳng có gì khác. Người muốn ăn mừng chỉ là những ông “có ghế” ngồi thôi !
Chuyện tách ra nhập vào đã là DUY Ý CHÍ. Chuyện kỷ niệm cái NGÀY SỬA SAI thì càng rõ là Phi lý và Lãng phí.


Tác giả: Blogger Gốc Sậy – TS Nguyễn Hồng Kiên
Nguồn :DAVANGBLOG