Chào mừng bạn đến với blog ĐỌC & SUY NGẪM .

19 thg 10, 2011

Nhật ký quan lớn vi hành


Nhớ thưở hàn vi đi xe đạp lọc cọc, lốp săm hỏng, vá chằng chịt, xích líp mòn chẳng có mà thay. Đợi phân phối dài cổ mới được cái lốp 680 trong khi xe mình cỡ vành 650. Nhưng rồi thời khốn khổ ấy cũng qua như một giấc mơ.
Sắm xe Simson của Đức, vi vu khắp phố phường. Đem khoe một cậu Tây thì cậu này bĩu môi “Sao lại dùng xe máy, cứ đi xe đạp cho an toàn. Rồi anh xem, có ngày sẽ hối hận vì nạn kẹt xe máy và ô nhiễm môi trường”.
Mình nhìn hắn như người từ hành tinh khác đến. Thời đó có cái xe máy ngang với cái Ferrari bây giờ, ước mơ của bao người, từ giầu đến nghèo.
Chả hiểu đời run rủi thế nào, hình như trong tử vi có tả phù hữu bật, từ một anh kế toán, mình được lên tới tư lệnh của ngành giao thông, vợ đẹp con khôn.
Lâu lắm mình chẳng đi xe máy, vì có ô tô biển xanh đón tận nhà. Ngồi trong xe giữa trời nóng 42oC hầm hập, hơi bốc lên ngùn ngụt, rồi khi mưa phùn gió bấc, rét mướt, mưa bão, lụt lội, mình chưa thấy giao thông Hà Nội quá khổ như cánh báo chí và bloggers “thổi” xấu nước mình.
Đúng là có lúc kẹt cứng ở Ngã Tư Sở, cổ chai Kim Liên và ngay tại trung tâm Hà Nội thì tiến không xong, lùi chẳng nên. Nhưng trong xe Mẹc, điều hòa mát rượi, có cái iPad 3G của thằng quân đi Mỹ về tặng, mở internet, check mail nên chả ảnh hưởng tới thời gian vàng ngọc của quan to như mình.
Xem tin bên Mỹ, nghe nói ông quản lý xe điện ngầm của Washington DC khi lên chức phải từ bỏ phương tiện cá nhân để đi metro hàng ngày. Lý do đơn giản, đi để xem những điều bất cập và có những cải tiến thích hợp nhằm giúp hàng triệu hành khách đi lại mỗi ngày. Dịch vụ do mình đẻ ra mà mình không dùng thì làm sao mà biết có tốt hay không.
Ôi, ý tưởng thật tuyệt vời. Thế là mình cellphone luôn cho cậu trợ lý, soạn một công văn “Kể từ ngày mai, tất cả cán bộ nhân viên của sở giao thông công chính phải đi xe bus, ít nhất tuần một lần”. Lệnh trên ban ra, tay nào chống sẽ bị trảm không thương tiếc.
Hà Nội đã có xe bus điều hòa chất lượng cao, giá trợ cấp từ hồi 2001. Dân đi lại khá đông. Hồi đó mình từng thử rồi.
Lên xe mát rượi, lái phụ xe lịch sự, sàn xe sạch như lau. Tiếng nhạc từ đĩa CD của bác tài vang ra làm mát lòng khách “Chưa có bao giờ đẹp như hôm nay…”.
Nạn trộm cắp móc túc bớt đi rất nhiều. Khá đông cán bộ cổ cồn dùng bus để đi làm. Đầu thế kỷ 21 có khác, văn minh thay đổi từ chỗ đi đái ngoài Bờ Hồ đến cái ghế trên xe.
Từ đó đến nay đã 10 năm, với một ngành dịch vụ như xe bus, quá đủ cho tốt hơn. Có lẽ nào nó lại xấu đi như nhân dân phản ánh.
Mình quyết vi hành một chuyến. Dặn thằng cu lái xe tới sớm, dùng con Mẹc đưa mình ra bến xe gần nhà. Comple, caravat đàng hoàng, giầy bóng lộn, hứa sẽ lên xe bus là mình đi thôi. Hành khách ái ngại nhìn mình như một kẻ từ hành tinh khác đến. Lâu lắm mới có khách sộp lên xe như thế này.
Đập vào mắt là bến xe quá bẩn, mùi nước đái khai nồng nặc. Đâu đó có mấy “bãi mìn” do dân tứ xứ “rải” từ đêm trước. Được mấy bước thì đôi giầy mô ca mua hơn 1000$ của hãng Bally đã dính đầy bùn đất. Mấy chú nhóc lang thang tiến đến hỏi “Đánh giầy không bác?”.
Rồi mấy bà ăn xin, nón mê, áo vá chằng chịt van xin “Lạy ông đi qua, lạy bà đi lại, làm phúc cho tôi mấy đồng về quê”.
Xe vừa mở cửa mọi người chen lấn, xô đẩy, chả ai nhường ai. Mùi mồ hôi, khai khú toát ra làm mình thấy buồn nôn. Mà xếp hàng ở cái xứ này thuộc loại xa xỉ hay sao mà không ai chịu theo thứ tự.
Lạ nhất là có mấy đứa choai choai cứ thản nhiên thò tay vào túi khách mà sờ soạng, chẳng ai kêu mà chỉ tìm cách đẩy tay chúng ra.
Bỗng có người vỗ vai. Mình quay lại thấy một cậu thanh niên choai choai, mũ sụp xuống mặt, nhưng hắn cười “Dạ cháu nhầm, tưởng bác người quen”.
Cô gái bên cạnh nói khẽ “Bác cẩn thận đó, xem ví có còn không”.
Trời ơi, hóa ra thằng cu vỗ vai cho mình quay lại, mất tập trung, đồng bọn móc cái ví da đầy tiền. Sờ túi bên kia cái cellphone mất tiêu. Một thằng khác chậm chân còn cố khoắng túi trống rỗng còn lại. Chẳng được gì, nó lầm bầm “Trông sang trọng thế mà chả có đồng mẹ nào”.

Kêu với ông tài xế thì lão quát tướng “Có của mà không biết giữ, trưng quần áo đẹp, trông rõ là người có của thì làm sao không bị móc túi”
Thôi thì của đi thay người. Lên được xe chả còn chỗ nào ngồi, đành phải đứng đung đưa trong cái nóng tưởng như lò thiêu người trong xe.
Hành khách ngồi nhưng cho chân lên ghế, nhổ râu, ngoáy mũi, khạc nhổ bừa bãi. Mấy bà, mấy cô ăn quà, bóc vỏ khoai, bánh trái và vứt luôn xuống sàn như một bãi rác di động.
Cậu bán vé cỡ tuổi cháu mình hất hàm “Cho tiền vé đây”. Ở văn phòng, quen thưa gửi nên mình cực kỳ khó chịu với kiểu ăn nói vô văn hóa thế này. Nhưng thôi, vi hành như dân thường thì phải nhịn thôi. Nó có phải là giám đốc sân bay gì đâu mà đuổi việc hắn.
Rút 20 nghìn mua vé, chưa có 5 nghìn trả lại, vì thời nay ít dùng tờ tiền mệnh nhỏ này nữa. Hắn hẹn sẽ trả lại sau. Rồi nó mất hút con mẹ hàng lươn.
Lèn chặt khách rồi cuối cùng xe cũng chuyển bánh. Lắc lư, trai gái trên xe ôm nhau như những đôi tình nhân vì xe quá chật. Đôi lúc thấy các bà các cô kêu oai oái vì mấy cậu thanh niên tranh thủ nắn bóp những chỗ hiểm, rồi còn cười nhăn nhở, thậm chí chúng còn văng tục, chửi thề.
Cánh tài xế cũng lạ. Lúc nào hứng thì dừng đón khách, dù không phải bến, mà do mấy bà buôn gà vịt quen. Thấy đông đông, liệu không lèn được thêm khách nữa thì bỏ luôn bến. Chả có qui luật nào.
Với tay lái lụa, chiếc xe to thế mà cứ lạng lách như mấy thằng con trời “tiền nhiều hơn tế bào não” đánh võng xe máy, nhiều lúc hoảng hồn vì tai nạn chết người có thể xảy ra bất kỳ lúc nào.
Ngó xuống đường thấy một rừng xe máy lạng lách ngược xuôi, mặt mũi ai cũng khó đăm đăm, còi bấm vô tội vạ. Bây giờ mình mới nhớ ra lời cậu bạn Tây cách đây mấy chục năm. Hà Nội đang điêu đứng vì giao thông và không có đường thoát.
Chợt nghĩ, không hiểu thằng cu lái xe Mẹc có đón mình ở bến cuối không đây. Ngồi cứ lo lo vì mới được vài bến mà đã oải lắm rồi. Sao mà mình nhớ cái xe có điều hòa sang trọng đến thế.
Muốn biết số phận của vị quan lớn thế nào, xem hồi sau sẽ rõ. (Do các độc giả Cua Times viết tiếp…)

CÒM I
Có lính huyện mang trát quan về làng:
Quan Thượng thư Bộ GTVT.
Sức quan chức nhân viên trong bộ  tuân cử.
Nay thừa lệnh Thượng thư, ngày 6/10 này, tức 29 tháng 9 An Nam, tại địa bàn tỉnh có cuộc vận động đi làm bằng xe buýt, nhiều chiến tướng “lái” rất hay, mọi nhẽ.
Vậy sức các thầy phải thông báo cho nhân viên biết và tthủ trưởng các cơ quan, đơn vị trong ngành Giao thông Vận tải có trụ sở, văn phòng đại diện, chi nhánh tại Hà Nội và TP. HCM chủ trì, phối hợp với công đoàn, đoàn thanh niên và các đoàn thể yêu cầu cán bộ, nhân viên sử dụng xe buýt đô thị tối thiểu 1 ngày trong tuần.không được khiếm diện.
Những người có hoàn cảnh neo đơn phải đưa con đi học thì lần này được miễn.
Ai có mặt đi làm bằng xe buýt cũng phải ăn mặc tử tế, đi đứng nghiêm chỉnh, và phải vỗ tay luôn luôn, vì hôm ấy có nhiều quan khách. Hành lý tư trang phải quản lý cẩn thận tránh để kẻ gian móc túi.
Nhân viên Bộ  lại phải có năm lá cờ, như cờ đón Ptt nhân ngày khai trường, sẵn sàng từ 10 giờ sáng.
Việc này tuy là việc thể dục, nhưng các thầy không được coi thường, nếu không tuân lệnh sẽ bị cữụ
Nay sức
La Thăng
CÒM II

Tiếp chuyến vi hành của tướng quân Đinh Ba Phân .

Hành khách trên xe Bit đã xuống quá nửa nên bây giò xe lại rộng rãi … thoáng mát , Đinh tướng quân tiếp tục cuộc vi hành . Ngồi xuống ghế xong liền mở ba lô tìm chai sâm quý “Thập Toàn Đại Bổ Ngữa ” định tu một hơi lấy lại sức thì mới phát hiện nó đã không cánh mà bay mất phương nào . Đinh Ba Phân lắc đầu ngao ngán , bỗng nghe tiếng rao hay hay mà quen quen : Cháo đơi , cháo đơi ! Bát cháo đồng quê cơ cực đơi ! Nuốt vào năm bát nuốt trôi ngay đơi ! . Cháo bác nhé ! , Đinh tướng quân nhẹ lắc đầu . Bỗng có tiếng mời thánh thót bên tai : Ăn trứng em nè bác ! Trứng em non , ngon cực ! . Đinh tướng quân tưởng mấy em mồi chài đi hát … ả đào ( Giống hát kara thế kỷ 21 . he he ) nên quắc mắt nhìn ,thì ra em bán vịt lộn . Đinh Ba tướng quân lại lắc đầu rồi lim dim nghĩ ngợi , bỗng có tiếng trong trẻo đập vào tai : Ú nóng đê! Em lột cho bác hai ú nóng nhá !!! Đinh Ba Phân giật mình mở mắt thấy em bán bánh ú ngồn ngộn đứng trước mặt . Lại xua tay rồi lắc đầu nguầy nguậy .
Đinh tướng quân chừng như thấm mệt , liền ngoẹo cổ sang một bên định đánh một giấc rồi tới đâu hay tới đó , chứ chuyến vi hành … hạ này hơi bị cơ cực đây . Lại có tiếng rao làm Đinh tướng quân giật thót cả trim : Thuốc đây ! thuốc tiên đây ! Ông già đau bụng chổng khu , uống vô một phát xách dù đi chơi ! Thuốc uống sản xuất ở Tung Của đây ! “Bốc” cho bác nửa cân bác hỉ?? , Đinh Ba Phân khoác tay , nhưng thầm khen tay này làm thơ lục bát thật hay , nghiêng cả về phía …đầu xe , he he…
Lại tiếp tục vi hành , xe vẫn thoáng mát … Đinh Ba Phân lại nghe tiếng rao : Báo đây , báo nóng đây ! Hoa hậu Trần Truông Huyền chưa có bằng cấp hai đã sinh con thứ tư đây ! Mua đi nè các bác !
Lại đây nữa , tin nóng hổi vừa thổi vừa đọc đây : Tân bộ trưởng Đinh La Thăng ” trảm” tướng giữa phi trường đây ! Thượng thư Đinh Ba Phân giật mình , liền gọi : này đưa báo ta xem ! Rổ báo đặt xuống , Đinh tướng quân nhìn qua thấy nào báo Thanh Liên, Tuổi Chẻ , Sài Gòn Ăn Chơi, Hà Lội Cổ, An Linh Trật Tự… đều đăng tin ” trảm tướng ” giống y chang không sai dấu phẩy , chỉ khác khổ chữ to chữ nhỏ hay màu đậm nhạt , nhưng không sao , tướng quân Đinh hô lớn : Lấy cho ta ba cân ! Tên bán báo còn ngơ ngác thì Đinh tướng quân nạt lớn : Cân cho ta ba ký ! Rõ chưa đồ ngợm ! Bây giờ tên bán báo mới vỡ nhẽ , liền mượn cái cân thịt cân tất tần tật các loại báo được ba ký hai lạng liền bảo : Thôi, tui chỉ lấy tiền ba ký chẳn , còn hai lạng biếu bác làm quà ! Đinh Ba Phân đứng dậy cười ruồi rồi tọng báo vào balô, bước thẳng xuống xe …
He he he….


CÒM III
 
Thời cụ Hồ Dũng còn làm thượng thư bộ Lộ, đúng là cái bộ quản những nhà ga, bến xe, đường đường, chợ chợ… nên thượng thư có khi cũng phát biểu như phường… đường chợ mà không cần nhiều suy nghĩ: “Đu dây qua sông đi học là một sáng tạo của người Việt nói chung và các cháu nói riêng!!!”.
Cha chú vô cảm và vô trách nhiệm thì con cháu phải… sáng tạo thôi, chứ đợi được cái “sự quan tâm của các cấp chính quyền, các ban ngành đoàn thể, sự lãnh đạo sáng suốt và chỉ đạo sát sao, quyết liệt nọ nọ kia kia…” thì cháu muộn học mất rồi bác Hồ Dũng ạ!
Quan đần đâm các cháu rồi thì dân chúng mới/bị/phải… sáng tạo chứ nào ai muốn sáng tạo theo kiểu trao sinh mệnh của mình cho hà bá mà chi. Mà toàn những đôi tay nhỏ, gầy, non nớt chứ có phả nào to khỏe cho cam!!!
Còn các cháu ở vùng đó, đi học trong điều kiện như thế óc có to ra hay không thì không biết (Theo bác Hồ Dũng thì có. Nếu óc không to ra thì làm sao mà… sáng tạo được!!!) nhưng có một điều chắc chắn nơi đây đang ươm mầm các vận động viên thể hình và leo núi tài năng trong tương lai cho Tổ quốc.
Cụ Thăng sau chuyến vi hành xe bus về phát biểu một câu: “Tôi đã hiểu tại sao chúng ta lại có thể thành công và đi qua được 2 cuộc kháng chiến thần kỳ chống Pháp và chống Mỹ. Vì tình yêu non sông, đất nước, vì trách nhiệm với Tổ quốc quê hương là một “chiện”, nhưng hy sinh lúc í còn được Tổ quốc ghi công, được phong anh hùng liệt sĩ… chứ… chứ… chứ… đi xe bus bây giờ chết có ai phong cho cái gì đâu mà mọi người vẫn chen nhau đi kinh thế!!!”

CÒM IV
Ngày dần, tháng dậu , năm mão !
Thế là quan lớn Đinh Ba Phân quyết định vi hành trên xe Bit để chấn chỉnh lại bộ Công .
,Đinh tướng quân một mình mang balô ra bến xe Bit đứng chờ . Đứng đợi tầm cháy hết nửa cây nhang thì có chiếc Bit ì ạch trờ tới . Vẫn quen kiểu có người mở cửa mời lên xe như mọi khi , nên thượng thư Đinh Ba Phân còn đang lắng quắng như gà mắc đẻ thì tên phụ xe đã nắm lưng quần Đinh tướng quân đẩy lên xe, gọn nhẹ còn hơn mấy bác Mã tà khiêng bà con yêu nước quẳng lên xe Bit dạo nào .
Đứng trên xe Bit thấy ai ngồi ghế nấy , người đang nhồm nhoàm gặm bánh mì , kẻ bạnh mang nhai bắp luộc , Đinh Ba Phân cũng được một ghế ( không phải ghế thượng thư) quang cảnh thật an bình , chẳng thấy cảnh chen lấn hay hôi thúi như bọn… phản động thường rêu rao hù dọa .Đinh Ba Phân cảm thấy đi xe Bit thật vui vẻ lãng mạng xiết bao ! Đang mơ màng suy nghĩ chuyện …ở “mô mô”
( không phải chuyện vĩ mô) thì xe phanh kít một phát , quan lớn Đinh Ba nhào tới phía trước , chiếc mũ ” bánh xèo” rớt xuống đất ( Vì giả dạng vi hành nên đội chiếc mũ bèo nhèo như cái bánh xèo ), tiếp đến là khoảng hơn mười người khách lên xe , bây giờ mới có kẻ ngồi người đứng , hơi chật tí nhưng không sao , Đinh tướng quân tự nhủ rồi lại… mơ màng tiếp . Rồi xe lại “kít” một phát rồi mười người nữa lên xe , bây giờ thì chật chội như nêm cối đã rõ mười mươi . Đinh Ba tướng quân cảm thấy phải làm cái gì đó để tỏ ra là quan chi dân phụ mẫu liền đứng dậy ôn tồn : ” Mời cụ ngồi ghế cho đỡ mỏi ạ !” Bà cụ phía trước loay hoay chưa kịp ngồi thì Đinh tướng quân nghe có tiếng bảo ” Đồ điên!” rồi một gã bặm trợn đã đặt đít xuống ghế , Đinh Ba Phân tuy ” máu lửa” nhưng chẳng dám ho he , hi hi… Thế là thượng thư Đinh Ba Phân bỗng dưng… mất ghế .
Đứng chưa vững thì xe lại … phanh kít , lần này Đinh tướng quân nhào tới phía trước , mặt bổ vào hai quả núi to như … hai trái dừa Bến Tre , định quát cho tên tài xế một mẻ nhưng thấy mồm miệng nằm gọn trên đỉnh núi Đôi còn “ngon” hơn cặp núi lửa của đại sứ du lịch Thổ … Nhã Kỳ nên … mần thinh luôn , he he …
Rồi xe lại … phanh kít một phát . Lần này Đinh tướng quân rớt xuống “núi” nên tỉnh mộng , nhưng lại quên là mình đang “vi hành” tưởng mình đang đứng giữa sân tàu bay nên quát ỏm tỏi : ” Này , này ! Tài xế xe buýt mà lái xe như zậy hả ? Coi thường mạng sống của … quần chúng như rứa hả ?? Muốn bị “trảm” không ? hử ?? Tên phụ xe chẳng hiểu mô tê răng rứa chi , thấy một lão đang gào lên liền bảo : Này ! khôn hồn thì im mồm lại nhé ! Thượng thư Đinh La Thăng ta còn chẳng sợ nữa là Đinh Ba Phân !
He he… còn nữa

Vui nhể đủ mọi loại tưởng tượng cảnh xe buýt. Tổng cua nên lưu lại để sau này con cháu mình đọc lại cảnh đi xe buýt của ông cha chúng ngày trước. Có 2 trường hợp xảy ra
1) Đọc xong chúng bảo, ôi ông cha mình sướng thật , có cái gọi là xe buýt để mà đi đây đi đó, thế là còn hâm , rên rĩ , ngon thì về thế giới chúng cháu mà sống cho biết mùi. 1 Viễn cảnh Bắc Triều Tiên .
2) Đọc xong chúng cũng bảo, Quái lạ cái thời gì mà tệ đến nỗi có đầu óc hoang tưởng đến đâu cũng không nghĩ được cảnh này. Và sẽ bảo , ông cha chúng sao mà dẽo dai thế, chịu đựng nhất hành tinh khi phải đi các xe buýt như vậy ? Tự hỏi có thật là như vậy không ? và chúng cũng nhủ thầm Thôi Không nghĩ đến chuyện này nữa. Đó là viễn cảnh của Nam Triều Tiên.
Ở entry trước mình có nói là Bác Huệ thất thủ , mọi chuyện Nguyễn Y Vân , dân chúng được dịp xả xì tret và bác Huệ không làm được gì. Thế mà đúng thật, hơn 20 kể từ khi bác Huệ bảo sẽ công bố Kiểm toán , giá xăng chẳng thấy giảm, bản kiểm toán cũng chết ở góc nào, chẳng ai lên tiến. Tôi nghĩ rất tiêu cực về vụ giá xang , nhưng không ngờ nó chuyển qua tình hình còn tệ hơn mình nghĩ. \
Bác Thăng cũng thế, phọt vài quả pháo lép lên rổi lặn xuống dươ nước mất tâm như bác Huệ.

CÒM VI
Chuông cellphone reo.
-Dạ em xin nghe ạ.
-Việc anh giao, cậu làm tới đâu rồi ?
-Dạ xong rồi ạ.
-Nói cụ thể xem.
-Dạ em đã sắp xếp 2 chiếc buýt nằm phục gần nhà cụ rồi ạ. Hai bốn trên hai bốn, bất cứ khi nào cụ ra khỏi nhà là có một chiếc vô tình trờ tới đầu ngõ ạ.
-Chiếc kia dự phòng chắc?
-Dạ.
-Khí hơi ít đấy.
-Dạ em sẽ sắp thêm hai chiếc nữa, bảo đảm tất cả đều là buýt xịn ạ.
-Ừ ừ. Xe thì ổn rồi, con người ngợm thì thế nào?
-Dạ tài xế tuyền là lái lái xe giỏi toàn thành năm rồi ạ. Tiếp viên em mượn mấy cô lễ tân ở vụ cho nó tươi mát tí, có huấn luyện cấp tốc đàng hoàng ạ.
-Ừ được. Cánh tài phải lớn lớn tuổi tí cho nó đứng đắn, tài trẻ nó hứng lên đua xe thì bỏ mẹ cả đám. À mà sao cậu biết được lúc nào cụ ra khỏi nhà?
-Dạ em dúi sẵn cho con ô sin nhà cụ một chai, có gì nó nhá máy. Hai thằng xe ôm dự phòng phía ngoài. Anh yên chí ạ.
-Được đấy. Thế cậu tính để cụ với cánh tớ trơ khấc với nhau trên cái buýt xịn của cậu à?
-Dạ báo anh. Em đã mướn chục đứa sinh viên ngồi sẵn trên xe, chục đứa sẽ lên dọc đường. Còn vấn đề an ninh thì mấy anh hình sự quận đã tém sạch mấy thằng móc túi trên tuyến đó rồi, lại tăng cường cho mấy em trinh sát trẻ theo xe để cùng hoạt động với cảnh vệ của cụ, yên chí lớn anh ạ.
-Cũng được, mà anh thấy nó phô phô thế nào…
-Dạ em cũng mướn dăm đứa là dân làm thuê ngoại tỉnh, dăm đứa hàng rong, dăm đứa vé số. Thúng mủng chai lọ đầy đủ cho nó thực tế nữa ạ.
-Quên nữa, có tí người khuyết tật nữa chứ?
-Dạ có, đóng giả què thì hơi khó nên em mướn thằng thọt gần nhà, trường khuyết tật cho mượn hai học sinh mù.
-Khá đấy. Ngộ nhỡ kẹt xe?
-Dạ dạ, bên quận cho CSGT đứng chờ sẵn, cụ đi tới đâu thì trước đó đã cấm đường rồi, kẹt thế nào được ạ.
-Cậu sắp xếp cũng khéo đấy, nhớ làm sao cho xe hơi chật một tí cho nó hoàn cảnh, nhớ là hơi chật tí thôi nhé kẻo cụ bực mình, nhớ nhé.
-Dạ anh yên tâm.
-Coi như xong. À này, ngộ nhỡ các cụ ở trên nữa cũng đòi xi xe buýt thì cánh mình làm thế nào nhỉ ?
-Rõ thật cái anh này…cứ như đang ở trời tây không bằng. Nói trộm vía các cụ, có chuyện đó thì anh em mình đã chết mất từ đời tám hoánh. Mà có bây giờ chăng thì đã có cảnh vệ của các cụ tiền hô hậu ủng trước sau “buýt đặc chủng”, cỡ anh em mình làm gì có cửa.
-Không ngờ trợ lý của tớ giỏi thật, cậu ấy.
-Dạ vâng, anh quên là trước khi làm dưới trướng anh thì em có chuyên ngành tổ chức sự kiện à.
-Nhớ nhớ. Thôi nhé.
-Dạ em chào anh ạ.

CÒM VII

Vui buồn cùng nhật ký xe buýt Hà Nội:
1)Nhật ký xe buýt Hà Nội chiều chủ nhật tháng 7:
Những ngày chủ nhật tháng 7 năm nay có những chuyến xe buýt miễn phí rât chi là VIP (hiểu là chữ viết tắt của very important pepole-những người quan trọng(hành khách được đi xe), hay very impolite people-những thằng mắc dịch, nghĩa nào cũng đúng cả): phụ xe toàn các chú vận đồng phục xanh. Hành khách bất đắc dĩ tuy không phải chen lấn như mọi hôm nhưng không biết điểm đến cuối cùng là ở đâu. Một số bác mang có tư liệu quý hiếm được đề nghị trưng thu vĩnh viễn để làm giáo trinh nghiên cứu. Nhiều hành khách còn được ưu tiên bồng bế lên xe. Sau khi gặp gỡ ban quản lí bến xe , các hành khách đã có một buổi hội thảo ( khoảng 3 tiếng ) mang đầy tính xây dựng trong tinh thần đoàn kết xưa nay hiếm có.
Ban quản lí rất quan tâm đên sự bức xúc của hành khách đúng như lời bà phát ngôn viên đã nói cách đây vài hôm tuy nhiên các tồng chí ko lên manh động, làm mất hoà khí 16 chữ vàng.
2) Nhật ký xe buýt Hà Nội của quan lớn vi hành.
Để thực hiện lời hứa, tôi thực hiện một chuyến vi hành xe buýt không kèn, không trống, không báo đám đệ tử biết. Bởi vì một lẽ đương nhiên và dễ hiểu là nếu biết được chuyến vi hành của tôi thì tụi chúng sẽ mật báo cho bọn giao thông công cộng, dàn dựng một kịch bản phục vụ hoàn hảo nhằm tránh bị cắt mất khẩu phần ăn….
Có lẽ chuyến xe buýt tôi vi hành là chuyến xe buýt thường nhật ở Hà Nội. Một khi lên xe buýt, bạn sẽ mau chóng thấy mình rơi vào giữa một giàn hợp… khổ. Trước tiên là về phần âm thanh phát ra từ cái xe. Những cái nhà sắt vụn sơn hai màu vàng đỏ biết bò này luôn được trang bị 2 còi, một còi xịn và một còi hơi, và hầu như lúc nào lái xe cũng bấm còi. Đường đông, bấm còi bạo liệt, đường vắng, bấm còi cho đỡ buồn. Mặt khác, lái xe thì mở radio để nghe tình hình qua VOV giao thông, còn nhà xe thì cứ gần đến bến mới là lại thông báo này nọ.
Khi chiếc xe vận hành, không bộ phận nào của nó không làm nên tiếng ồn. Dường như tất cả đều cố chứng minh sự hiện diện và đóng góp của mình để công cuộc vận chuyển hành khách vĩ đại diễn ra đúng như nhịp điệu cuộc sống. Phanh rú khẹt khẹt, ga thì gầm lên như một con hổ vì hầu như chỉ đi được số 1, số 2, và các bộ phận trước và sau xe đều kêu kẽo kẹt nhịp theo sự chập chùng của lòng đường, còn cửa mở thì cứ mở ra đóng vào sầm sập.
Thứ hai là phần âm thanh do con người tạo nên. Trên xe, cũng như ngoài đường, người ta trêu ghẹo nhau, tán gẫu, nói xấu người nọ người kia, hét vào điện thoại, hoặc mở loa ngoài của điện thoại để truyền thông cá nhân. Phụ xe kêu người mới lên trả tiền vé, hoặc nhắc nhở nam nữ thanh niên nhường ghế ngồi cho người già hoặc phụ nữ đang có chửa. Thỉnh thoảng cũng có vài cô bán hàng mẹt phi lên xe, mặt mày ráo rác, rao bán vội vã đủ thứ từ sách báo đến kẹo cao su và nhiều thứ linh tinh khác.
Bạn đừng hi vọng đi xe là để thưởng thức phong cảnh thành phố bởi Hà nội luôn ngập chìm trong khói bụi, và bởi kính xe ba bề bốn bên đều xước và mờ tịt. Bạn chỉ có thể quan sát bên ngoài xe khi cửa mở, hoặc giả bạn phải chiếm được chỗ ngồi của lái xe.
Nói chung, leo lên xe, và bạn phó thác sự di chuyển của mình cho nhà xe. Việc của bạn là liên tục hỏi người xung quanh xem sắp đến bến nào và chuẩn bị nỗ lực chen ra cửa xe để chuẩn bị hạ cánh. À mà bạn đừng bao giờ ngó xem lái xe làm việc thế nào để đưa cái cỗ xe ngoại cỡ này len lỏi giữa những con phố chật ních ở Hà Nội kẻo sẽ đau tim mà chết. Nhìn ra đằng trước, cứ như xe sắp đè bẹp cả người đi đường.
Thứ ba, bạn cần tự trang bị cho mình những kĩ năng bon chen cổ điển. Đó là chen, húc, thúc, chui, luồn và không ngại va chạm. Xe buýt luôn đông, và bạn cần phải sớm chen ra cửa để chờ được thoát ra khi đã đến bến của mình. Nhà xe luôn dừng xe trả và đón khách chớp nhoáng. Bạn có thể nói họ không muốn phục vụ khách, còn họ thì có vô vàn lí do: khách phải đi lại nhanh chóng, đường tắc nên phải tiết kiệm thời gian, xe không chờ khách chạy từ xa, muốn đi phải đứng chờ sẵn, v.v… Trong ngày vi hành xe buýt, tôi chen ra đến cửa xe thì xe đã dừng xong, bắt đầu chuyển bánh và cánh cửa đang đóng, tôi hét lên và cố lao xuống. Đúng lúc đó thì một thanh niên lao ngược lên. Cả hai đâm vào nhau đau điếng và tôi cảm giác như có vài người đã đẩy vào lưng để tống tôi ra khỏi xe trước khi nó tăng tốc.
Thứ tư là bạn phải biết cách thở bằng mồm. Xe chạy máy lạnh, của đóng kín. Thế mà nhiều bạn trẻ hoặc bạn già lại không dùng lăn nách hiệu Nevia hoặc là PS. Mùi hôi đó được trộn vào mùi xe, mùi máy lạnh, ướp bạn thành một món có mùi vị khó ưa. Một nữ sĩ (hình như làm việc cho VNN) ngồi bên cạnh: Có hôm đi đón con sau khi xuống xe buýt, nó cứ nhìn tôi lạ lẫm và cố tách ra xa càng tốt. Ở lớp mẫu giáo của nó cũng máy lạnh và cửa kín. Thế nhưng mỗi khi đồng bọn của nó ỉa đùn ra giữa lớp, thì cô giáo lại mở cửa ngay, nên nó không phải chịu đựng cái loại mùi tổng hợp kinh khủng như thế.
Thứ năm là đi xe buýt thì chả có cơ hội thấy cô gái nào khả dĩ một chút về ngoại hình, hay nói cách khác là toàn cá sấu (xấu) đi xe buýt. Gái xinh thì không có phương tiện đi lại cũng có người tình nguyện đưa đón. Gái xấu mà không có phương tiện đi lại, thì không những không có chàng nào tặng quà mà còn phải tự đi xe buýt, khổ vô cùng.
Nhưng đi xe buýt ở Hà Nội rẻ vô cùng tổ quốc ta ơi!. 3000 đồng và bạn có thể đi từ đầu bến đến cuối bến, từ bên này thành phố sang tận bên kia. thằng bạn Xôi Thịt bẩu rằng Xe buýt ở Úc thì hễ bạn cứ lên xe là tầm 130.000 đồng tiền Việt, đắt hơn những 50 lần! Do Nhà nước trợ giá thì tiền vé mới ít thế, nhưng người ta sẵn sàng mắng bạn là tiền ít thế thì đi xe kêu ca đòi hỏi này nọ làm gì. Phải biết điều chứ!
Với ý chí “đột phá” và quyết tâm cách mạng, tôi tin rằng tôi sẽ thực hiện được những gì tôi đã…chém gió. Tuy nhiên, nếu điều đó trở thành hiện thực, tôi tin rằng bạn sẽ luyến tiếc những chiếc cái hộp sơn đỏ vàng biết đi thường nhật ở Hà Nội. Cũng giống như bạn đã từng nhớ da diết những nỗi nhọc nhằn của một thời bao cấp đầy ấn tượng…
Bộ Trưởng ĐLT đã ký và một rầm
(sưu tầm có biên tập)



 

17 thg 10, 2011

Những trò lố hay là New 7 Wonders và Vịnh Hạ Long

Tổ chức lừa tiền thế giới

New7Wonders.com chỉ là ý tưởng "kinh doanh" của một người Canada gốc Thụy Sĩ tên là Bernard Weber. Đây là website của một tổ chức tư nhân đặt trụ sở tại Thụy Sĩ (New Open World) chứ không phải của một dự án của một chính phủ hay tổ chức uy tín nào trên thế giới. Bằng khả năng quảng bá, marketing khéo léo, cộng với cách chọn tên của dự án "New 7 Wonders of Nature", "7 kỳ quan thiên nhiên thế giới mới", Bernard Weber đã đánh vào lòng tự hào dân tộc, lôi kéo và đánh lừa được rất nhiều phương tiện truyền thông, thậm chí cả các ban ngành về tài nguyên thiên nhiên & du lịch ở nhiều nước trên thế giới, nhất là các nước nghèo có hiểu biết và dân trí thấp.


Bên ngoài, tay lừa đảo Weber tuyên bố rằng dự án của mình “phi lợi nhuận”, nhưng cái sự “phi lợi nhuận” đó giúp hắn kiếm bộn tiền. Mỗi địa danh tham gia phải … kí hợp đồng và đóng cho tổ chức 5k USD/tháng. Các website khác muốn sử dụng các nội dung về các thắng cảnh bình chọn cũng phải trả phí 5k USD/tháng. Ngoài ra, hắn còn có các nguồn thu từ tiền tài trợ, tiền chia từ các công ty dich vụ viễn thông cho phí SMS và vote call, tiền bán các loại hàng hoá như áo phông, đồ lưu niệm với giá rất đắt…

Đặc biệt, bọn lừa tiền N7W còn chơi trò khốn nạn nhất trong các trò khốn nạn đó là … bán phiếu bầu. Một người có thể nhắn bao nhiêu tin tùy thích để bầu chọn. Tức là N7W “thả cửa” cho các con mồi mua càng nhiều phiếu bầu càng tốt. Việc làm này vừa phản khoa học, vừa mang đậm tính chất lừa tiền thiên hạ.

Trả lời về khoản “lợi nhuận” khổng lồ, từ 3 năm trước, báo Sachsen (Đức) dẫn lời N7W tuyên bố: "Chúng tôi cam kết sẽ dùng 50% tiền lãi thu được để đầu tư vào việc tu bổ 7 kỳ quan thế giới mới và một số công trình khác". Khi được hỏi 50% số lãi còn lại sẽ được dùng vào việc gì, N7W im lặng. Chưa kể, đã 3 năm trôi qua nhưng mình chưa thấy tăm hơi gì về khoản tiền tu bổ mà N7W mạnh miệng hứa nó nằm ở đâu cả, bạn nào thấy rồi thì báo cho mình 1 câu với.


Đẳng cấp chém gió cấp quốc tế


Ngày 27/9/2011, Bernard Weber đến làm việc tại Quảng Ninh. Hắn mạnh miệng tuyên bố:
“Thông qua cuộc bầu chọn đó đã có nhiều danh thắng nhận được rất nhiều sự quan tâm với trên 1 trăm triệu phiếu bầu của người dân trên khắp thế giới, chứng tỏ sự quan trọng và tầm ảnh hưởng rất lớn của cuộc bầu chọn do tổ chức phát động.”

Chúng ta hãy thử xem qua cái “tầm ảnh hưởng” của N7W. Sử dụng Alexa để tìm hiểu thông tin về N7W thì ta có thể thấy như sau : new7wonders.com xếp hạng 22,607 trên thế giới và hạng 31,656 tại Mỹ. Trong khi đó, cùng thời điểm, trang vnexpress được xếp hạng 386 trên thế giới và hạng 1,167 tại Mỹ. Thậm chí đến cả diễn đàn vn-zoom.com còn được xếp hạng 3,357 trên thế giới và 18,285 tại Mỹ. Cả 2 trang viết bằng Tiếng Việt đều có “tầm ảnh hưởng” vượt xa N7W trên thế giới
Một đều hết sức bất ngờ, trong các nước sở hữu địa danh lọt vào “chung kết”, new7wonders được xếp hạng 1,061 tại Việt Nam, chỉ thua 2 nước IQ thấp đó là Lebanon (240) và Tanzania (265). Tại một số nước IQ cao như Đức, Pháp, Hàn Quốc, xếp hạng của N7W khá … lẹt đẹt, 50,446 ở Đức, 77,133 ở Pháp, Hàn Quốc thậm chí còn không thấy bóng dáng đâu
Công nhận tầm ảnh hưởng của N7W là vô cùng to lớn đối với nhân dân tiến bộ trên toàn thế giới
(Số liệu của Alexa được thống kê ngày 4/10/2011)



Phản ứng của nhân dân tiến bộ trước thảm họa N7W


Khi được hỏi về N7W, tổ chức UNESCO tuyên bố rằng

Mặc dù nhiều lần được mời ủng hộ N7W, nhưng UNESCO quyết định không hợp tác với ông Weber. Mục tiêu của UNESCO là giúp các nước xác định, bảo vệ và bảo tồn các di sản thế giới. Cần xác định các tiêu chuẩn khoa học, xác định giá trị của các ứng viên.” Như vậy, theo UNESCO kết quả bầu chọn của N7W không chính xác và không có khoa học. Cũng phải, bán phiếu bầu thì lấy đâu ra khoa với chả học.

Nagib Amin, một chuyên gia Ai Cập về di sản thế giới phát biểu: "Ngoài khía cạnh thương mại, lá phiếu không có cơ sở khoa học." Tại Ai Cập, Bộ trưởng Văn hóa Farouq Hosni gọi cuộc bầu chọn này là “ngớ ngẩn” và mô tả Weber - nhà sáng lập NOWC - chỉ có mục đích duy nhất là “tự quảng cáo”.


Tại Việt Nam, ông Nguyễn Xuân Thắng, Tổng thư ký Hiệp hội UNESCO VN và nguyên Phó Chủ tịch Hiệp hội UNESCO thế giới, cho rằng việc "mua phiếu bầu và nhà tổ chức thu tiền" này khiến cuộc bình chọn 7 kỳ quan thế giới mới của N7W "không khác gì một cuộc thi Manhunt (Người đàn ông quyến rũ) quốc tế, khi một cá nhân bỏ ra vài nghìn USD để mua hàng trăm lá phiếu".


Chính phủ Maldives đã sớm tỉnh ngộ, nhận ra trò lừa đảo của N7W và đã rút lui từ tháng 5/2011

http://maldivesresortworkers.wordpre...-wonders-scam/
http://www.mymaldives.com/blog/maldi...7wonders-scam/

Chắc chính phủ Maldives bị thần kinh mới rút khỏi N7W nếu bọn đó không phải bọn lừa đảo


Vịnh Hạ Long bá đạo trên bảng xếp hạng N7W

Tại Việt Nam, từ năm 2007, chính phủ phát động cả 1 chiến dịch cấp quốc gia về bầu chọn cho vịnh Hạ Long trên trang web lừa tiền quốc tế. 
Các tờ báo liên tục tung hô N7W, thằng lừa đảo Bernard Weber, hô hào nhân dân Việt Nam hãy bình chọn cho vịnh Hạ Long để “bày tỏ lòng yêu nước”. Cụ thể, từ ngày 22 tháng 2 năm 2008, Ban Quản lý vịnh Hạ Long đã được phía New Open World (NOW) đồng ý là cơ quan bảo trợ chính thức và đã đại diện ký thỏa thuận với NOW.
Ngày 25 tháng 2 năm 2008, tại Hà Nội, Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đã tổ chức lễ phát động bình chọn Vịnh Hạ Long là kỳ quan thiên nhiên thế giới. Nhiều báo như báo Tuổi Trẻ đã lập hẳn 1 chuyên mục để thông tin (với khẩu hiệu "Bầu chọn Việt Nam: Lá phiếu của lòng yêu nước") thường xuyên và tuyên truyền cổ động cho cuộc bình chọn này. Và như tại Tiền Giang, từ ngày 25 tháng 3 năm 2008, lãnh đạo Tỉnh đoàn, sở Văn hóa Thông tin và sở Bưu chính viễn thông cùng hàng trăm đoàn viên thanh niên Đoàn khối dân chính đảng tỉnh Tiền Giang đã khởi động chiến dịch 10 tháng bầu chọn cho ba danh thắng của Việt Nam vào danh sách kỳ quan thế giới mới, trong đó có cả việc hỗ trợ đường truyền Internet tốc độ cao miễn phí cho 35 trường Trung học Phổ thông trong tỉnh để giáo viên và học sinh tham gia bầu chọn. Và chỉ trong tuần lễ phát động đầu tiên, đã có gần 10.000 lượt đoàn viên thanh niên (ĐVTN) ở thành phố Mỹ Tho đã tham gia bầu chọn.
Ngày 14-3, Ủy ban Nhân dân tỉnh Quảng Ninh, báo Thanh Niên, Đài Truyền hình Việt Nam và EVNTelecom đã ký hợp tác và phát động chương trình vận động bầu chọn cho vịnh Hạ Long trở thành kỳ quan thiên nhiên của thế giới cho đến 31 tháng 12 năm 2008, trong đó có 1 "Cuộc tuần hành vòng quanh đất nước bằng xe đạp và thiết lập các điểm bầu chọn cho vịnh Hạ Long ở các tỉnh, thành phố".
Ngày 19/8/2008, Bộ trưởng Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch Hoàng Tuấn Anh đã chỉ đạo Cục Hợp tác Quốc tế đưa ra 9 chương trình hành động từ nay đến cuối năm cho cuộc vận động bầu chọn cho vịnh Hạ Long trở thành kỳ quan thiên nhiên thế giới. Do chiến dịch bầu chọn quá hoành tráng này, 3 địa danh của VN (Vịnh Hạ Long, Phong Nha – Kẻ Bàng, Phan-xi-păng) bá đạo trên bảng xếp hạng nhiều tuần liền.
Gần đây, vòng chung kết của cuộc bầu chọn N7W diễn ra cực kì “sôi động”. Thằng lừa đảo Bernard Weber đến thăm Việt Nam vào cuối tháng 9 năm 2011 để PR cho N7W. Lợi dụng lòng tự hào dân tộc và suy nghĩ thiếu chin chắn của người Việt, hắn liên mồm tâng bốc vịnh Hạ Long lên tận trời xanh. Được tiếp thêm đạn, các tay thợ báo bồi bút ngu si IQ thấp liền liên tục khua môi múa mép, tâng bốc N7W và thằng khốn nạn Bernard Weber, tiếp tục kêu gọi các con mồi tự chui đầu vào rọ vì … tình yêu nước.

Báo chí truyền hình thì phần đông ngu si dốt nát là đúng rồi, vấn đề ở đây là tại sao chính phủ VN lại “gà mờ” như thế? Chính phủ 1 nước nhỏ như Maldives còn nhận ra trò lừa đảo của N7W, vậy tại sao chính phủ 1 nước lớn như VN lại không? Phải chăng, chính phủ biết thừa cái trò lừa đảo này nhưng các cấp chính quyền vẫn dấn thân vào để “lấy thành tích” báo cáo lên trên? Phỏng đoán này là có cơ sở, vì căn bệnh thành tích từ lâu đã thâm nhập vào mỗi người dân Việt Nam.


Kết luận về N7W:

Các bạn nên nhắn tin Góp đá xây Trường Sa (soạn tin TRUONGSA gửi 1408) thì thiết thực hơn nhiều việc nhắn tin ủng hộ bọn lừa đảo N7W. Vịnh Hạ Long có nhất bảng thì cũng chả có bố con thằng Tây nào để ý đâu. Còn Trường Sa được xây dựng kiên cố thì chúng ta sẽ giữ được mảnh đất hương oải cha ông 

 
Nguồn : ĐIEN ĐAN LS

15 thg 10, 2011

Những hiểm họa che dấu từ “Nguyên tắc giải quyết vấn đề trên biển Việt-Trung”


Những văn bản chính trị được phổ biến đến quần chúng đòi hỏi có sự cân nhắc, tính toán với nhiều… nghệ thuật. Nghệ thuật che dấu những gì cần phải che dấu, hoặc nghệ thuật phơi bày những gì cần phơi bày, hay nghệ thuật mơ mơ màng màng tạo ấn tượng. bài viêt của TTXVN – Những Nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển giữa Việt Nam và Trung Quốc sử dụng cùng lúc cả 3 nghệ thuật này.
Mở đầu bài viết mà nhiều tờ báo của đảng và nhà nước đồng loạt đăng giống nhau chúng ta sẽ thấy có một điểm đáng lưu tâm. Đoạn giới thiệu viết:
“Ngày 11/10, ngay sau các cuộc hội đàm, hội kiến, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, Hồ Cẩm Đào cùng hai Đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam và Trung Quốc đã chứng kiến Lễ ký các văn kiện hợp tác quan trọng giữa hai Đảng, hai Nhà nước. Trong các văn kiện trên, có văn kiện Thỏa thuận những Nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển giữa nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam và nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa”.
Gom lại những hàng chữ in đậm của phần giới thiệu này lại sẽ là: Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và Tổng Bí thư Hồ Cẩm Đào đã CHỨNG KIẾN Lễ ký Nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển.
Điều này có nghĩa là: Bản văn không xác nhận hai ông Tổng Bí thư của hai đảng cộng sản đặt bút ký kết vấn đề lớn của hai dân tộc mà chỉ “chứng kiến”.
Vậy ai là người ký? Tại sao không dám chính thức nhận trách nhiệm? Vì là bài báo được đăng từ truyền thông Việt Nam, câu hỏi chính xác hơn là tại sao ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng không dám nhận trách nhiệm một cách chính thức bằng câu viết như: “Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và Tổng Bí thư Hồ Cẩm Đào đã ký vào bản Nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển”?
2 từ “CHỨNG KIẾN” trong đoạn văn giới thiệu này là món bài chính của nghệ thuật mờ mờ ảo ảo, thật giả lẫn lộn được đem ra sử dụng.
Muốn hiểu rõ hơn tại sao có chuyện mờ ảo như là không dám nhận trách nhiệm, chúng ta cần phân tích tiếp phần nội dung của bài báo về các “Nguyên tắc chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển”.
*
Trước khi đi vào phần phân tích nội dung, có một điều cần được nêu ra:
Chắc hẳn BÀI BÁO về Nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển không phải là VĂN KIỆN chính thức của Nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển. Nó chỉ là bản tóm tắt, có thể được gạn lọc và lại càng có thể là đã được sử dụng nghệ thuật xào nấu của ngôn ngữ ngoại giao nhằm tạo ấn tượng từ người đọc theo mục tiêu muốn có của người viết.
Câu hỏi được đặt ra: Văn kiện chính thức, nguyên bản, có chữ ký này có được công bố đến Nhân dân Việt Nam tham khảo và được Quốc Hội phê chuẩn hay không?
(Nếu trong một nước mà khẩu hiệu “nhân dân làm chủ” không phải là một khẩu hiệu tuyên truyền, mị dân thì câu hỏi trên đúng ra là một yêu cầu mà chính phủ phải đáp ứng.)
Trong khi chưa có văn kiện chính thức với chữ ký của “ai đó” trong tay (và xác xuất cao là chẳng bao giờ có) thì chúng ta đành phải dựa vào bài báo đã được đăng tải để tìm ra một chút ánh sáng sau đám mây mù văn chương và ý tứ ngoại giao.
*
Vào nội dung phần “Nguyên tắc chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển”
Đoạn 1 (mở đầu cho phần nội dung nói về nguyên tắc biển Đông): Đoàn đại biểu Chính phủ nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và đoàn đại biểu Chính phủ nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa nhất trí cho rằng, giải quyết thỏa đáng vấn đề trên biển Việt Nam-Trung Quốc là phù hợp với lợi ích căn bản và nguyện vọng chung của nhân dân hai nước, có lợi cho hòa bình, ổn định, hợp tác và phát triển của khu vực.
Đoạn này muốn tạo cảm giác “phấn khởi”, “tích cực” trong lòng nguời đọc với những cụm từ “thỏa đáng, phù hợp, lợi ích, nguyện vọng, hòa bình, ổn định, phát triển”. Tuy nhiên, nó chỉ là đoạn văn sáo rỗng nếu chúng ta đặt câu hỏi:
* Thế nào là thỏa đáng vấn đề trên biển đông đối với quyền lợi của dân tộc Việt Nam?
* Lợi ích căn bản và nguyện vọng chung của nhân dân Việt Nam là gì? nó có giống lợi ích và nguyện vọng của người cầm bút ký và tổ chức mà ông ta đại diện không?
Với 2 câu hỏi này thì rõ ràng đoạn văn trên là một màn “đánh lừa”“nhập nhằng” mục tiêu lẫn đối tượng.
Xin lưu ý trong đoạn này cụm từ “biển Việt Nam-Trung Quốc” xuất hiện.

Đoạn 2: Hai bên nhất trí căn cứ vào những nhận thức chung mà Lãnh đạo Việt Nam và Trung Quốc đã đạt được trong vấn đề trên biển, trên cơ sở “Thỏa thuận nguyên tắc cơ bản giải quyết vấn đề biên giới lãnh thổ giữa nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa” năm 1993, xử lý và giải quyết vấn đề trên biển tuân theo những nguyên tắc dưới đây…
Đoạn này dùng cái gọi là “trên cơ sở thỏa thuận… năm 1993″. Dân chúng ít ai chịu khó tìm xem có văn bản chính thức đó ở đâu không, có được công bố chưa và dễ có ấn tượng chắc đây phải là một thỏa thuận tốt lắm mới được đưa ra làm cơ sở. Đây là một cách lèo lái ấn tượng. Nếu cái gọi là cơ sở “thỏa thuận nguyên tắc cơ bản” nó đã tốt thì cần gì phải lập ra thêm 6 nguyên tắc để “TUÂN THEO”?
Sau đây là những nguyên tắc – là phần cốt lõi của văn bản – sau khi được dọn bãi bởi 2 đoạn mở đầu mang tính “đánh lừa”, “nhập nhằng”“tạo ấn tượng”.
Nguyên tắc 1: Lấy đại cục quan hệ hai nước làm trọng, xuất phát từ tầm cao chiến lược và toàn cục, dưới sự chỉ đạo của phương châm “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và tinh thần “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”, kiên trì thông qua hiệp thương hữu nghị, xử lý và giải quyết thỏa đáng vấn đề trên biển, làm cho Biển Đông trở thành vùng biển hòa bình, hữu nghị, hợp tác, đóng góp vào việc phát triển quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Việt Nam-Trung Quốc, góp phần duy trì hòa bình và ổn định trong khu vực.
Nguyên tắc đầu tiên này vô hình chung đã giải thích hết những gì đã xảy ra trong quá khứ, hiện tại, lý do ông Nguyễn Phú Trọng không dám xác nhận là người ký kết, và cho thấy viễn ảnh đen tối hơn cho Việt Nam trong tương lai.
Tất cả gói gọn trong nguyên tắc chỉ đạo 9 chữ: “Lấy đại cục quan hệ hai nước làm trọng”.
Trước hết, trở lại với câu giáo đầu từ phần nhập đề của ban tuyên giáo: “…phù hợp với lợi ích căn bản và nguyện vọng chung của nhân dân” để từ đó chúng ta đặt lại câu hỏi: Lợi ích căn bản và nguyện vọng chung của nhân dân Việt Nam là gì?
Nhân dân Việt Nam lấy đại cục QUAN HỆ hai nước làm trọng hay lấy việc bảo vệ chủ quyền, lãnh thổ và quyền lợi dân tộc làm trọng?
Lợi ích căn bản và nguyện vọng chung của nhân dân Việt Nam là lấy quan hệ Việt Trung làm trọng hay được nhìn thấy một đất nước Việt Nam độc lập, tự chủ, tự cường là ưu tiên và nghĩa vụ hàng đầu?
Nguyên tắc “Lấy đại cục QUAN HỆ hai nước làm trọng” xem như chính thức công nhận chính sách và giải thích rõ ràng những hành động của đảng và nhà nước Việt Nam trong thời gian qua đối với những hành động tàu TQ cướp bắt ngư dân, cắt tàu cáp, xâm chiếm Hoàng Sa – Trường Sa, biến vùng chủ quyền của Việt Nam thành vùng “đang tranh chấp” và chính sách đường lưỡi bò của Trung Quốc. Nó đã xác định quan điểm của đảng và nhà nước Việt Nam: quan hệ của hai nước (hay hai đảng) là trên hết.
Bổ xung cho nguyên tắc “Lấy đại cục QUAN HỆ hai nước làm trọng” là những phương châm, khẩu hiệu quen thuộc được nối tiếp theo sau đó. Tuy nhiên, để hiểu rõ hơn nữa ý đồ chính trị và âm mưu đen tối của tập đoàn đẻ ra nguyên tắc cam kết này, hãy dùng một tình huống thực tế để đối chiếu thành một đoạn văn “minh họa” như sau:
Ngày xx.xx.xxxx tàu đánh cá và 2 tuần ngư của Trung Quốc đã cắt cáp tàu thăm dò của Việt Nam tại lô xyz thuộc chủ quyền Việt Nam. Để giải quyết việc này, chính phủ Việt Nam nhất trí lấy đại cục QUAN HỆ hai nước làm trọng, lấy phương châm “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai / láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt” làm kim chỉ nam, lấy thái độ kiên trì thông qua hiệp thương hữu nghị để xử lý và giải quyết thỏa đáng sự cố này để làm cho Biển Đông trở thành vùng biển hòa bình, hữu nghị, hợp tác, đóng góp vào việc phát triển quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Việt Nam-Trung Quốc, góp phần duy trì hòa bình và ổn định trong khu vực.
Xin lưu ý, kim chỉ nam cho hành động duy nhất trong nguyên tắc này là thông qua hiệp thương hữu nghị.

Nguyên tắc 2: Trên tinh thần tôn trọng đầy đủ chứng cứ pháp lý và xem xét các yếu tố liên quan khác như lịch sử…, đồng thời chiếu cố đến quan ngại hợp lý của nhau, với thái độ xây dựng, cố gắng mở rộng nhận thức chung, thu hẹp bất đồng, không ngừng thúc đẩy tiến trình đàm phán. Căn cứ chế độ pháp lý và nguyên tắc được xác định bởi luật pháp quốc tế trong đó có Công ước Liên hợp quốc về Luật Biển năm 1982, nỗ lực tìm kiếm giải pháp cơ bản và lâu dài mà hai bên đều có thể chấp nhận được cho các vấn đề tranh chấp trên Biển.
Đây là tinh thần, thái độ hơn là nguyên tắc. Chúng mang tính phổ quát, đương nhiên – không thể nói khác trong một văn bản ngoại giao như chứng cứ pháp lý, yếu tố lịch sử, thái độ xây dựng, thu hẹp bất đồng hay dựa vào công ước LHQ… Đúng ra đây là những ứng xử tối thiểu phải có trong quan hệ ngoại giao mà không cần phải nói ra. Sự có mặt của “nguyên tắc số 2″ này chỉ tạo thêm vẻ “văn minh” cho bài viết và tạo ấn tượng cho người đọc.

Nguyên tắc 3: Trong tiến trình đàm phán vấn đề trên biển, hai bên nghiêm chỉnh tuân thủ thỏa thuậnnhận thức chung mà Lãnh đạo cấp cao hai nước đã đạt được, thực hiện nghiêm túc nguyên tắc và tinh thần của “Tuyên bố ứng xử của các bên ở Biển Đông” (DOC).
Đối với tranh chấp trên biển giữa Việt Nam-Trung Quốc, hai bên giải quyết thông qua đàm phán và hiệp thương hữu nghị. Nếu tranh chấp liên quan đến các nước khác, thì sẽ hiệp thương với các bên tranh chấp khác.
Đây là giao kèo giữa ông Nguyễn Phú Trọng và Hồ Cẩm Đào. Vậy thì hai bên là ai? là ông Trọng với ông Đào hay Việt Nam với Trung Quốc. Lãnh đạo cấp cao là ai? ông Tổng Bí thư của một đảng do các đảng viên của ông bầu hay Quốc Hội Việt Nam do nhân dân cả nước bầu? Thế thì ai phải nghiêm chỉnh tuân thủ cái nguyên tắc số 1 – “Lấy đại cục QUAN HỆ hai nước làm trọng” xuất phát từ nhận thức chung của một thiểu số người không do dân bầu ra?
Phải chăng lại một lần nữa Tổng Bí thư “ký đại và ký ẩu” để cả nước “lãnh đủ”, phải thi hành và thực hiện nghiêm túc nguyên tắc và tinh thần mà ông đã bút sa gà chết!?
Đoạn 2 của nguyên tắc 3 trói tay Việt Nam trong việc thực hiện đàm phán đa phương. Qua đó, ông Nguyễn Phú Trọng coi như đã cam kết với Bắc Kinh rằng “chỉ khi nào có liên hệ đến nước khác thì mới kéo nước đó vào thương thảo”. Hay nói ngược lại:“Khi Trung Quốc xâm chiếm những gì thuộc chủ quyền của Việt Nam, không của nước nào khác, thì Việt Nam phải giải quyết tranh chấp song phương với Trung Quốc”.

Nguyên tắc 4: : Trong tiến trình tìm kiếm giải pháp cơ bản và lâu dài cho vấn đề trên biển, trên tinh thần tôn trọng lẫn nhau, đối xử bình đẳng, cùng có lợi, tích cực bàn bạc thảo luận về những giải pháp mang tính quá độ, tạm thời mà không ảnh hưởng đến lập trường và chủ trương của hai bên, bao gồm việc tích cực nghiên cứu và bàn bạc về vấn đề hợp tác cùng phát triển theo những nguyên tắc đã nêu tại điều 2 của Thỏa thuận này.
Nguyên tắc này đưa ra để bao biện cho những tình huống đã và sẽ xảy ra trong tương lai mà thủ phạm là Trung Quốc. Nó được gói gọn trong cụm từ “những giải pháp mang tính quá độ, tạm thời”. Cụm từ này vốn tối nghĩa, không thể tự dưng “rớt” vào bản văn một cách vô tội vạ. Ngược lại nó có mục đích “chiến lược”.
Thế nào là quá độ?. Những hành vi của TQ trong thời gian qua ở Biển Đông như đuổi bắt ngư dân, cắt cáp tàu dầu trên vùng biển của Việt Nam phải chăng là quá độ? Và rồi, nếu chúng có quá độ thì cũng chỉ là tạm thời và nguyên tắc định ra là: dù vậy vẫn phải tìm kiếm những “giải pháp cơ bản” không ảnh hưởng đến lập trường và chủ trương của hai bên. Đây là âm mưu từng bước thống trị, mỗi hành động quá độ, tạm thời có ra sao đi nữa cũng không nên ảnh hưởng đến “lợi ích lâu dài” hoặc đi ngược với nguyên tắc chỉ đạo “Lấy đại cục QUAN HỆ hai nước làm trọng”. Âm mưu này lộ rõ hơn với nguyên tắc 5.

Nguyên tắc 5: Giải quyết các vấn đề trên biển theo tinh thần tuần tự tiệm tiến, dễ trước khó sau. Vững bước thúc đẩy đàm phán phân định vùng biển ngoài cửa Vịnh Bắc Bộ, đồng thời tích cực bàn bạc về vấn đề hợp tác cùng phát triển tại vùng biển này. Tích cực thúc đẩy hợp tác trên các lĩnh vực ít nhạy cảm như bảo vệ môi trường biển, nghiên cứu khoa học biển, tìm kiếm, cứu hộ cứu nạn trên biển, phòng chống, giảm thiểu thiệt hại do thiên tai. Nỗ lực tăng cường tin cậy lẫn nhau để tạo điều kiện cho việc giải quyết các vấn đề khó khăn hơn.
Thứ nhất, khi nói về “các vấn đề”, nguyên tắc này không xác định vấn đề “cũ, đang tồn đọng” hay vấn đề “mới”. Vì thế nó giúp mở đường cho chính sách từng bước xâm lược của Trung Quốc bằng những vấn đề “mới” do Trung Quốc tự tạo ra tương tự như sự cố Bình Minh 2 và Viking II.
Nếu nguyên tắc 4 được đưa ra để “bảo vệ” cho những hành động “quá độ” thì nguyên tắc số 5 này tiếp nối bằng một ràng buộc nguy hiểm qua cái gọi là tinh thần “tuần tự tiệm tiến, dễ trước khó sau”.
Một lần nữa, cụm từ có vẻ tối nghĩa “tuần tự tiệm tiến, dễ trước khó sau” rớt vào đây thực sự mang một hàm ý chiến lược đầy tính toán.
Nguyên tắc 4 kèm với 5 ép Việt Nam phải giải quyết những vấn đề “nhỏ” và “dễ” do Trung Quốc tạo ra trước khi “được” giải quyết những vấn đề lớn hơn như Trường Sa, Hoàng Sa hay Đường Lưỡi Bò. Tinh thần “tuần tự tiệm tiến” này, cộng thêm nguyên tắc “đại cục quan hệ là trọng” sẽ làm cho Việt Nam bị trói tay hoặc phải loay hoay giải quyết những chuyện “nhỏ” trước mắt. Mọi chuyện lớn sẽ bị đình hoãn theo tinh thần tuần tự tiệm tiến dễ trước khó sau đã được ký kết.
Trong khi đó với sách lược tầm ăn dâu, Trung Quốc mua thời gian để từng bước xâm lược âm thầm, có tính toán và biến biển Đông thành tình trạng “ván đã đóng thuyền”, “mọi sự đã xong”, mọi thứ đã thuộc về chủ quyền “không thể chối cãi được” của Trung Quốc.
Để gia tăng việc đánh lạc hướng, đâu là vấn đề nghiêm trọng lâu dài, nguyên tắc số 5 đã kéo theo những “củ cà rốt” tô vẽ và làm hồng bằng những điều “Tích cực thúc đẩy hợp tác trên các lĩnh vực ít nhạy cảm như bảo vệ môi trường biển, nghiên cứu khoa học biển, tìm kiếm, cứu hộ cứu nạn trên biển, phòng chống, giảm thiểu thiệt hại do thiên tai… Nỗ lực tăng cường tin cậy lẫn nhau để tạo điều kiện cho việc giải quyết các vấn đề khó khăn hơn”. Tất cả chỉ mang một hàm ý là hãy “tin” nhau và cùng nhau hợp tác những chuyện nhỏ trước đã, chuyện lớn tính sau.

Nguyên tắc 6: : Hai bên tiến hành cuộc gặp định kỳ Trưởng đoàn đàm phán biên giới cấp Chính phủ một năm hai lần, luân phiên tổ chức, khi cần thiết có thể tiến hành các cuộc gặp bất thường. Hai bên nhất trí thiết lập cơ chế đường dây nóng trong khuôn khổ đoàn đại biểu cấp Chính phủ để kịp thời trao đổi và xử lý thỏa đáng vấn đề trên biển.
Đây không phải là một nguyên tắc. Nó chỉ là sự đồng ý về phương thức thông tin, trao đổi, và làm việc giữa hai chính phủ.

Kết Luận
Bài viết cho đến giờ đã gần 5 trang giấy chỉ để làm một việc có thể nói là thừa: chứng minh một số điều mà thực tế hầu như ai cũng rõ. Từ cái ngày ông Tổng bí thư đảng CSVN- Nguyễn Văn Linh lén lút nhân dân đi gặp Đặng Tiểu Bình tại Thành Đô để mua lấy sự sống còn cho đảng cho đến bây giờ đã hơn 20 năm. Những gì xảy ra cho đất nước Việt Nam và bàn tay khuynh loát, thống trị của Trung Quốc ra sao trong suốt thời gian đó nhiều người đã quá rõ.
Văn kiện Thỏa thuận những Nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển giữa nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam và nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa chỉ là thêm một bằng chứng có chữ ký cho những ai còn tin vào những lời yêu nước, thương nòi mà ai đó viết dùm cho ông Nguyễn Tấn Dũng và Nguyễn Phú Trọng mỗi khi hai ông đăng đàn đọc diễn văn.

14 thg 10, 2011

Làm gì tiếp sau chuyến đi Trung Quốc ‘không hữu nghị’ của Tổng bí thư đảng?


Nhiều nhà nghiên cứu quốc tế đã nói về viễn cảnh chiến tranh Trung - Việt để giành quyền kiểm soát Biển Đông. Một số người Việt nói nên có chiến tranh Trung - Việt một lần cho xong và bày tỏ ý chí quyết thắng nếu xảy ra chiến tranh.
Trung Quốc một mặt đề cao tình hữu nghị 4/16, một mặt hô hào đánh một trận ‘giết gà dọa khỉ’ xấc láo ngay trước ngày TBT Nguyễn phú Trọng sang thăm Trung Quốc.
Trong bối cảnh có mùi thuốc súng, tôi chú ý một cáo buộc rất lạ đối với người Việt biểu tình chống Trung Quốc gây hấn, xâm lược Việt Nam: Âm mưu kích động, thúc đẩy Đảng, Nhà nước phạm sai lầm, tạo cớ cho Trung Quốc tiến hành chiến tranh xâm lược. Kiểu buộc tội này khác một tí kiểu của Đài truyền hình Hà Nội đối với nhân sĩ trí thức tham gia biểu tình chống Trung Quốc xâm lược về đối tượng ‘thế lực thù địch’.
Lập luận này cho rằng Đảng, Nhà nước Việt Nam đang nhẫn nhục tạo thế tạo lực kiểu Việt vương Câu Tiễn, không phải là sợ hãi, quy hàng Trung Quốc.
Phải chăng Đảng, Nhà nước đang thực hiện kế sách Câu Tiễn? Phải chăng những người Việt biểu tình chống Trung Quốc xâm lược có ý đồ phá hoại ‘sách lược Câu Tiễn’ của Đảng?
Những người Việt yêu nước khi là tay sai của đế quốc tư bản chủ nghĩa, khi là tay sai của đế quốc XHCN bá quyền bành trướng. Vậy thực ra họ là ‘tay sai’ của ai? Cáo buộc ai là tay sai của ai là công việc bộ máy cai trị và cả của người dân, do hướng đi và hướng nhìn của dân và đảng còn khác nhau.
Sau đây là hai cáo buộc đối với Đảng, Nhà nước mà tôi đọc được, nghe được trên mạng toàn cầu:
Cáo buộc thứ nhất: Nhất định sẽ có chiến tranh Trung - Việt trên biển. Ý kiến này còn nói: Việt Nam - Trung Quốc sẽ tiến hành cuộc chiến trên biển một cách chớp nhoáng để không ai có đủ thời gian can thiệp. Cũng không ai can thiệp vì đó là chuyện nội bộ hai đảng anh em. Đó là phương thức ‘đánh để được’ và ‘đánh để mất’. Được hay mất đều được tiếng ‘yêu nước’.
Cáo buộc thứ hai: Trung - Việt không cần có chiến tranh, chỉ cần ‘diễn biến hòa bình’, lâu lâu diễn tuồng cắn nhau một tí. Ý kiến này nói: giữ nguyên trạng nhập nhằng, khi nóng khi lạnh hiện nay chính là lợi ích cốt lõi của hai đảng Trung Việt.
Chưa chiếm được Việt Nam mà sản vật, nguyên liệu từ “rừng vàng, biển bạc, đất phì nhiêu” của Việt Nam cứ ùn ùn vượt biên hợp pháp, phục vụ cho nhu cầu quốc kế dân sinh của Trung Quốc.
Hàng hóa đủ thứ (kém chất lượng và độc hại là chủ yếu) của Trung Quốc có mặt khắp hang cùng ngõ hẻm Việt Nam. Tình hình đó có khác gì thực dân ngày trước khai thác tài nguyên, sức lao động, bán hàng tiêu dùng cho các thuộc địa?
Việt Nam vẫn giữ được tiếng độc lập, quyền lực cai trị và các nhóm lợi ích vẫn giữ được ‘quyền tiền’. Chỉ có nhân dân Việt Nam là mất nhiều thứ nhưng lại không có cách phản ứng do cái tròng ‘phản động, tay sai’ (Mỹ, Tàu, Nga…) treo trên đầu. Anh em đồng chí cùng nhau thực hiện chiến lược cù cưa để thằng em giữ được quyền lãnh đạo và thằng anh không mất phên dậu phía Nam. Đây là ‘phương án diễn biến hòa bình’ hai bên cùng có lợi (Giải quyết vấn đề biển Đông bằng thương lượng hòa bình).
Hai kịch bản đánh và không đánh nói trên ít thiện cảm (có thể là rất ác cảm) với Đảng, Nhà nước Việt Nam phát xuất từ thực tế: hai đảng anh em Trung Việt cam kết cùng xây dựng thành công chủ nghĩa xã hội (Ông Ủy viên BCT, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng nói vậy).
Kịch bản ‘nhẫn nhục’ tỏ ra ‘trung với đảng’ hơn: Việt Nam tạm chịu nhún, nhục, mua thời gian để tăng cường binh lực, tạo liên minh quốc tế và cũng cố lòng dân.
Kế sách Câu Tiễn hiện đại?
Nhẫn nhục kiểu Câu Tiễn ‘nếm phân định bệnh’ thì rõ rồi, thực thi mấy chục năm rồi. Những kế khác thì sao?
Đã dâng mỹ nhân chưa? Chưa nghe nói Việt Nam dùng kế mỹ nhân mà chỉ nghe dư luận đồn thổi có mấy ‘người lớn’ Việt Nam sinh được ‘thái tử’, ‘công chúa’ với mỹ nhân Trung Quốc khi sang thăm làm việc bên đó. Cũng dễ hiểu vì sao kế Câu Tiễn này đã bị lật ngược: 1,3 tỉ người thì mỹ nhân ngàn lần nhiều hơn 100 triệu dân. Mà Việt Nam có dâng mỹ nhân thì cũng chỉ là ‘mỹ nhân một đêm’, không thể ăn dầm nằm dề như Tây Thi ngày xưa làm cho ‘đại nhân’ Trung Quốc xao lãng chính sự.

Đã dùng vàng, đô la mua chuộc được tướng tá, quan lại nào của Trung Quốc để phân hóa, gây mâu thuẫn nội bộ Đảng, Nhà nước Trung quốc? Việt Nam chi 1 tỉ đô la là quá khó, Trung Quốc chi ra 100 tỉ đô dễ như trở bàn tay (dự trữ ngoại tệ hàng ngàn tỉ đô la thì khó gì số đó). Có lẽ kế này cũng đã bị lật ngược khi nhìn vào số phần trăm trúng thầu của Trung Quốc, số lượng công nhân Trung Quốc đã qua nghĩa vụ quân sự có mặt trên các công trường khắp nước, thương nhân Trung Quốc đi lại thoải mái ở Việt Nam, tự do hơn công dân Việt Nam… Người Trung Quốc đã chiếm lĩnh các địa bàn trọng điểm an ninh quốc phòng từ biên giới phía Bắc, Tây Nguyên (không chỉ có bauxite), ven biển miền Trung đến tận Cà Mau cực Nam của Tổ quốc. Ít ra họ cũng đã có một tấm bản đồ chi tiết về Việt Nam.
Đã bán được bao nhiêu tấn lúa giống luộc chín cho nông dânTrung Quốc nhằm làm cho Trung Quốc mất mùa, đói kém liên miên? Kế này cũng bị lật ngược mất rồi: Trung Quốc thu mua móng trâu, rễ hồi; mua khoai làm giảm diện tích trồng lúa; mua sắn, gỗ quý, tiêu, cà phê làm tăng nạn phá rừng; mua mèo, rắn làm tăng đàn chuột phá hoại mùa màng; xây đập trên dòng Mekong nhằm làm biến mất vựa lúa Nam Bộ. Gây khó cho ngư dân Việt đánh bắt thủy sản trên vùng biển thuộc chủ quyền Việt nam, lại tăng cường thu mua thủy sản ít ỏi của ngư dân Việt, làm giảm lượng protein từ biển trong bữa ăn của người Việt, xuất tràn lan thịt động vật tẩm hóa chất, tăng cường tuồn hàng hóa giá rẻ, độc hại đến tận hang cùng ngõ hẻm của Việt Nam…
Tăng cường binh bị, rèn luyện quân đội ra sao, có giữ được bí mật quốc phòng? Người Việt Nam nào cũng vui mừng, tự hào, tin tưởng khi Đảng, Nhà nước mua sắm vũ khí, trang bị, phương tiện quốc phòng tân tiến, hiện đại bậc nhất, diễn tập bắn đạn thật trên biển… Tuy vậy Mỹ và phương Tây vẫn không chịu bán khí tài hiện đại phục vụ chiến tranh vệ quốc cho Việt Nam. Có người nói do Mỹ sợ bí mật kỹ thuật quân sự hàng đầu lọt vào tay gián điệpTrung Quốc. Các nước Nga, Ấn Độ, phương Tây có sợ bị mất bí mật công nghệ hàng đầu vào tay Trung Quốc không? Những thứ mà Việt Nam mua sắm phải chăng là tối tân nhất, Trung Quốc chưa biết gì về tính năng, tác dụng, cách phòng chống?

Tác giả Lê ngọc Thống trên trang Viet-studies.info (bài 1, bài 2) phân tích tình hình chiến tranh Trung Việt trên biển gây được niềm tin, lòng tự hào cho người Việt. Tuy vậy lòng tin này sẽ tăng lên nếu Đảng, Nhà nước có động thái quyết liệt xử lý vấn đề cả triệu người Trung Quốc đã qua nghĩa vụ quân sự trong lực lượng quân giải phóng đang đi lại, cư trú, làm việc tự do trên lãnh thổ Việt Nam. Cả triệu người Trung Quốc đó sẽ đứng yên nhìn máy bay, pháo mặt đất, hỏa tiễn tầm xa, tầm gần… bắn chìm tàu chiến Trung Quốc trên biển Đông khi có chiến tranh xảy ra? Khi chiến tranh biển xảy ra thì lưng phía Tây của Việt Nam có còn ấm?
Việt Nam có thể thủ đắc vũ khí, phương tiện quân sự tối tân, hiện đại hơn Trung Quốc được không? Nhất định là không do quan hệ Trung - Việt ngày càng thắt chặt như Đảng nói. An ninh quốc phòng Việt nam có lỗ thủng. Đó không phải là chủ trương của lãnh đạo Đảng mà phần chắc do lợi ích nhóm tạo ra nhưng Đảng bất lực, không thể ngăn cấm được. (Đó là nguyên nhân sinh ra câu hỏi: ai đang lãnh đạo, điều hành Việt Nam?).
Những cáo buộc lẫn nhau như vậy (đảng với dân, dân với đảng) nhất định làm Việt Nam suy yếu nhiều mặt, chỉ có lợi cho âm mưu bành trướng.
Tuy vậy đã có những tín hiệu lạc quan cho thấy một bộ phận quan trọng trong Đảng, Nhà nước Việt Nam còn có ý chí chính trị, không chịu buông tay cho các nhóm lợi ích thân Trung Quốc tác oai tác quái.
Đốm lửa trong đêm đen
Nhạc sĩ Tô Hải có phát hiện lý thú về hội nghị trung ương chuẩn bị cho chuyến đi Trung Quốc của Tổng bí thư: “Vậy mà… đêm qua VTV1 đã truyền hình trực tiếp ngày khai mạc Trung ương Đảng Công sản VN lần thứ 3 khóa 11, tớ chuẩn bị thuốc dị ứng với hai ông Tây này thì… lạ quá! Hai ông biến đi đâu mất tiêu rồi!? Dụi mắt xem lại… Vẫn không thấy! Sáng nay vào mạng, truy cập website của Đảng lấy kính hiển vi soi chiếc ảnh nhỏ ti… Vẫn không thấy! Vào các trang mạng khác… Chẳng ai nhắc tới chi tiết cực kỳ quan trọng này. Thôi thì… cứ post lên để mọi người bình luận. Nếu có sự “truất phế” này thì quả là… sấm nổ ngang trời và công làm ra sấm xin mọi người dành cho tớ một mẩu thành tích để mang xuống mồ làm kỷ liệm! (sic)”

(Nhạc sĩ Tô Hải nhìn ra thì nhất định những con mắt cú vọ ở Bắc Kinh cũng thấy được). Ban tổ chức sơ suất, gần hai trăm UVTƯ bất cẩn, không quan tâm sự vắng mặt của ‘hai ông Tây râu xồm’ trên biểu tượng ý thức hệ kiên định, sáng tạo, kim chỉ nam của hai đảng Việt Trung? (Do vậy nên chuyến đi Bắc Kinh của đoàn TBT Nguyễn phú Trọng không còn ‘hữu nghị anh em’ tuy có ôm hôn, bắt tay nồng nàn?).
Nếu đó là sự ‘cố ý từ bỏ’ thì quả là tín hiệu cho thấy Đảng đang tìm đường ‘đồng thuận’ với dân.
Việc tiếp theo là gì?
Những người Việt giàu tưởng tượng đã thử hình dung các bước tiếp theo:
Chính sách hai hướng:
Hướng nội (Đoàn kết, xây dựng nội lực)
- ‘Nói chuyện’ với tù nhân chính trị (tội chống phá nhà nước XHCN theo luật hình sự) nay được gọi là công dân yêu nước, nhà dân chủ, bất đồng chính kiến, tù nhân lương tâm…: công dân yêu nước Cù huy Hà Vũ chẳng hạn.
- Chuẩn bị cho cuộc bầu cử tự do, dân chủ trong tương lai gần (chế độ chuyên chế quân phiệt Miến Điện đã làm được một bước. Bà Suu Kyi gặp đại diện Chính phủ, Miến Điện sắp có đợt ân xá lớn, Miến Điện bắt đầu thực hiện lệnh ân xá).
Hợp lý nhất là triệu tập một “Quốc dân đại hội” bàn việc sửa đổi Hiến pháp. Việc này có ý nghĩa , có thực chất hơn nhiều một ủy ban gồm nhiều ủy viên chưa quen lập hiến, lập pháp.
- Dừng các dự án gây hại an ninh quốc phòng, kinh tế, xã hội, sức khỏe nòi giống… đến hết nhiệm kỳ Chủ tịch nước (bauxite Tây Nguyên chẳng hạn) (Chế độ chuyên chính quân phiệt Miến điện đã ngưng xây đập thủy điện bị phản đối dù bị TQ đe nẹt).

Cần giải thích việc nhà nước Miến Điện làm được mấy việc ‘động trời’. Sở dĩ chế độ độc tài chuyên chính quân phiệt độc đảng Miến Điện làm được mấy việc phải chăng một phần do cơ sở tư tưởng, văn hóa, xã hội Phật giáo đã rễ sâu gốc bền, vẫn giữ được bản chất tốt đẹp nhất, chưa bị làm cho băng hoại, méo mó, biến thành một thứ đa thần giáo dụ hoặc tín đồ đi vào đường tham-sân-si mê tín dị đoan cho bọn thống trị lợi dụng, đè đầu cởi cổ (Các nhà sư Miến điện gắn bó mật thiết với số phận của nhân dân bị áp bức, cùng khổ).
- Sửa đổi Hiến pháp theo hướng mở rộng quyền dân (quyền lập hội, quyền biểu tình…), hạn chế tối đa quyền của Nhà nước nhằm ngăn nó biến thành ‘con quái vật nhà nước’ chuyên ‘ăn thịt dân’, xây dựng cơ chế quyền lực ‘một nguyên thủ’ nhằm thống nhất quyền lực chính trị vào một mối, thủ tiêu đặc tính vô chính phủ do cơ chế tam tứ nguyên thủ, hai ba quyền lực cùng cai trị đất nước sinh ra (do đó lại tinh giản được bộ máy cai trị cồng kềnh, tốn kém, ít hiệu quả, ít ra cũng được 30%), triệt tiêu nạn kiêu binh, côn đồ mất nhân tính hiếp đáp, nhủng nhiễu lương dân, hủy bỏ một số luật hoặc điều luật phản tiến hóa, mất dân chủ, ban hành thêm luật bảo vệ quyền dân, hạn chế quyền quan trong hai năm 2012-2013.
- Cuộc bầu cử phổ thông người đứng đầu (nguyên thủ: Chủ tịch hay Tổng thống) có tranh cử dân chủ, bình đẳng vào năm 2014 hoặc 2015 (Thời điểm bầu cử rất có lợi cho đảng đương quyền).
Mấy việc đó là mấu chốt tạo niềm tin của người dân và bạn bè quốc tế về một Việt Nam thật sự là quốc gia độc lập, toàn vẹn lãnh thổ, có chủ quyền, dân chủ, tự do, khả tín.
Hướng ngoại (liên minh quốc tế)
Đã có tín hiệu cho thấy Đảng, Nhà nước có những động thái ngoại giao độc lập, tự chủ, hợp lòng dân, dám ‘sờ răng cọp’ như BBC Việt ngữ nhận xét (Việt Nam lại 'chọc giận' Trung Quốc?); tham gia các liên minh khu vực và quốc tế của khối các nước dân chủ, kiên trì giải pháp đa phương cho công cuộc giành lại chủ quyền biển đảo và chỗ dựa cho công cuộc bảo vệ, cải tổ, phát triển (đổi mới lần hai) đất nước.
Có thể hình dung một Việt Nam sẽ hoàn toàn khác từ những việc‘tưởng tượng’ nói trên.
Nếu làm được vậy thì Trung Quốc mất ‘điểm tựa’ nhũng nhiễu, yêu sách rất côn đồ, vô lối, sẽ không có trận quyết chiến Trung - Việt nào cả hoặc đó là trận đánh có khả năng chia năm xẻ bảy Trung Quốc đế quốc XHCN, hình thành những Trung Quốc dân chủ phù hợp với nguyện vọng của người dân và đặc thù của một đất nước mênh mông, nhiều đối kháng. Đó sẽ là trận quyết chiến của Trung Quốc với Trung Quốc. Làm được vậy thì đảng lại lập công không chỉ với dân mà anh hàng xóm hung hăng, hiếu chiến sẽ thận trọng hơn, hòa hoãn hơn hoặc phải thay đổi cơ bản nhiều thứ và do đó góp phần cho hòa bình, ổn định và phát triển trong khu vực và thế giới.

Trần Minh Thảo
Nguồn : BAUXITVN