Chào mừng bạn đến với blog ĐỌC & SUY NGẪM .

20 thg 12, 2012

TÁO 2013


Táo: Ối anh Phẹt ôi, anh Phẹt ôi! Có nhà không mở chạn bếp tôi vào nào.
Phot_Phet: Ôi ông, đi từ tháng chạp năm ngoái sao giờ mới về thế này?
Táo: Tại con Diếc năm ngoái anh bắt đầm Vươn Tiên lãng cho tôi đấy. Đi thì khỏe mạnh nhưng lên đến nơi lại lăn đùng ra chết. Làm tôi quay về phải cuốc bộ mất gần năm giời.
Phot_Phet: Khổ thân ông! Nghỉ ngơi tí đi. Để tôi bật cái bếp ga cho ấm.
Táo: Thôi, tôi xin anh. Mở chạn bếp tôi lên còn chuẩn bị tấu sớ năm nay. Cũng sắp đến ngày rồi.
Phot_Phet: Gì phải vội, năm nay cũng như năm ngoái thôi. Ông cứ điền ngày thay tên là ổn, như lãnh tụ làm diễn văn hay báo cáo í.
Táo: Không được! Tôi là cứ phải làm cho hết nhẽ. Mà năm nay anh chuẩn bị phương tiện khác cho tôi nhá.
Phot_Phet: Ông thích ngồi Lách - Xù mới anh Thăng lục lộ hay lại ngựa với ông Gióng?
Táo: Tôi xin anh. Thằng láu cá ấy là tôi cạch hẳn. Còn ông Gióng từ đận được nhồi tim khiếp đen hạ giới nên chuyển hẳn thiên đình định cư rồi, không về nữa đâu.
Phot_Phet: Gay nhỉ! Chép giờ thì tuyệt chủng, mấy con Vàng thì ẻo lả đong đưa. Để tôi nhờ cậu Giời xem sao?
Táo: Là thằng nào?
Phot_Phet: Là con cóc tọa góc bếp vẫn hay ộp oạp với ông ấy.
Táo: Ôi thôi, tôi xin anh. Kinh bỏ mẹ. Mà đi với cậu ấy chả đến mùa quýt mới tới nơi.
Phot_Phet: A, có cách rồi. Tôi gửi ông đi nhờ phương tiện với cậu Ủn.
Táo: Lại thằng nào nữa đây? Cháu cậu Giời à?
Phot_Phet: Không phải! Nó là em tôi, tít xứ Củ Sâm. Thằng này nghèo thôi nhưng béo tốt. Năm lượn thiên đình đi buôn mấy bận, tuyền phương tiện tối tân.
Táo: Là gì thế?
Phot_Phet: Vệ tinh mới lại tên lửa. Ông đu cửa nhoáng cái là đến nơi.
Táo: Anh thân không? Nhỡ giữa đường nó đạp tôi xuống hay thu tiền thì lại oan gia.
Phot_Phet: Ông yên tâm. Tôi với nó đang làm ăn nhớn. Tôi giúp nó buôn ma túy mới hạt nhân, bù lại nó cho tôi mượn kho xuất khẩu chân kinh " Phê & Tự phê" của cụ Cả Chọng.
Táo: Anh nhắc mới nhớ đến cụ Cả Chọng. Cụ khỏe không? Ở trển họ nhắn tôi nhắc cụ ấy làm gì thì làm nhưng đừng có động đến thiên đình. Lơ mơ là loạn chứ chả đùa.
Phot_Phet: Lâu tôi cũng không gặp nhưng thấy họp suốt. Rảnh thì lại đi rao giảng chân kinh và quán triệt " Pho Huyền Nghị Quyết".
Táo: Kể cũng khổ thân cụ ấy. Già cả thế rồi mà còn nhọc tâm. Anh thế nào, khá không?
Phot_Phet: Ông xem bếp núc thì biết, tuyền mỳ tôm mới dưa cà. Cũng may nhờ di truyền mà dính ngay quả bịnh Gút nên cũng không nặng lắm cái khoản ăn.
Táo: Gái vưỡn đều chứ hả?
Phot_Phet: Thì cũng cố noi gương ông làm lấy đôi bà. Nhưng đói kém, bịnh tật thế này e cũng khó.
Táo: Anh phải lạc quan lên. Mà anh gọi cậu Ủn em anh đi, năm nay tôi chầu sớm, đi ngày dương nhá, 20 tháng 12 này. Hôm nay 16 rồi đấy.
Phot_Phet: Khiếp, ăn bạc thước à mà ông lên sớm thế?
Táo: Không, tại tôi sợ chết. Anh không biết ngày 21 tháng 12 năm nay là ngày tận thế à. Thằng NASA thái tử nó bảo tôi thế.
Phot_Phet: Người Maya cũng bảo thế gần hai nghìn năm nay rồi. Nhưng tôi chả tin. Mà nếu như có tận thế thì càng mừng. Sống như này thì khác gì chết.
Táo: Tôi chết một lần rồi nên đâm sợ. Mà năm nay anh có trình gì không để tôi tấu hộ?
Phot_Phet: Nếu có ngày tận thế và tôi chết đi, ông tấu hộ với Ngọc Hoàng đầu thai tôi thành đồng chí Ích nhá. Còn không phải thế thì ông bảo với Ngọc Hoàng rót tôi đôi tỉ để đầu tư con Mẹc Ơ đi ngao du đong gái.
Táo: Tôi nhớ rồi. Anh gọi cho cậu Ủn em anh xem đi đứng thế nào đi.
Phot_Phet: Vầng, vầng! Ủn đấy à em, hai mươi tháng này có đi thiên đình đánh quả không em? Không à, mới đi tuần trước bằng con vệ tinh à? Chết tao rồi, Táo nhà muốn lên thiên đình dâng tấu sớ. Có cách nào không em? Sao? Xé giấy Chân Kinh và Pho Huyền Nghị Quyết gấp máy bay cho đi hả? Không được! Thế khác gì mày giết anh. Uh, cố đi, ngâm cíu giúp anh cái nhá. Có gì anh gọi lại.
Táo: Không xong à? Khổ tôi rồi.
Phot_Phet: Có khi tôi phải xuống đầm nhà Vươn bắt đôi cá Diếc như năm ngoái thôi.
Táo: Để lúc về tôi lại phải cuốc bộ à?
Phot_Phet: Thì đằng nào chả tận thế, ông về ở với ma à. Còn ngày đó mà không xảy ra thì ông cũng đừng về nữa. Lo phương tiện đi lại cho ông mệt vã cả bù hôi bẹn.
Táo: Nhưng còn hai bà?
Phot_Phet: Tôi hứa trông nom tử tế. Ông mang luôn bài vị của ông đi nhá. Bếp tôi chỉ mỗi hai bà thôi.
Táo: Nhưng tôi mới là ông Táo, là đông trù tư mệnh Táo Quân, hai bà kia chỉ ăn theo chứ nước non gì.
Phot_Phet: Thế thôi, để tôi dẹp mẹ ổ. Ông chuẩn bị đi. Tôi ù đầm Vươn, 20 làm cơm cúng tiễn, rồi đốt sạch, đốt hết. Tôi dẹp bếp đi ăn cơm bụi.
Táo: Anh bỏ quá, đừng có giận tôi nhá. Thú thực tôi rất cảm kích và thương anh.
Phot_Phet: Biết rồi, khổ lắm, nói mãi...! Tôi đi đây.
Táo: Cẩn thận anh nhá, không xe nó tông cho thì tôi chỉ có nước đi bằng...đít.
Phot_Phet: Mẹ kiếp, phỉ phui cái mồm nhà ông. À lố, Ủn à em? Sao? Đổi nghìn tấn gạo lấy quả tên lửa cho Táo nhà anh đi hả? Thế mồm tao để mạng nhện giăng à? Không dại nhá, đi cá Diếc. Quyết rồi. Mẹ cái loại em đểu.
Táo: Anh đi nhanh đi.
Phot_Phet: Ông không phải giục. Muốn nhanh cứ phải...từ từ.

Nguồn : PHOPHETBLOG

Ông Đại tá-PGS-TS-NGƯT Trần Đăng Thanh - Cái loa rè của Bắc Kinh

Bao nhiêu năm qua, đã có những học giả, nhà khoa học, ở trong và ngoài nước, có hoặc không có chuyên môn liên quan, thầm lặng nghiên cứu về Biển Đông, vượt qua những khó khăn, cực nhọc về điều kiện vật chất và tinh thần, vượt qua sự dò xét, nghi ngờ của các đồng chí an ninh rỗi việc, vượt qua cả muôn vàn ức chế đời thường. Những Từ Đặng Minh Thu, Phạm Hoàng Quân, Nguyễn Hoàng Việt, Nguyễn Trường Giang, Dương Danh Huy, Lê Minh Phiếu, Trần Trường Thủy, Nguyễn Lan Anh, Vũ Quang Việt, Vũ Hữu San, Ngô Vĩnh Long, Nguyễn Nhã… Tất cả đều đã lao vào nghiên cứu, lặng lẽ và âm thầm, chỉ với mục đích “vì chủ quyền của Việt Nam”, “vì công lý và hòa bình trên Biển Đông”…

Những lúc ấy thì ông ở đâu? Ông ở đâu hả ông Đại tá-PGS-TS-NGƯT Trần Đăng Thanh? Ông đã bao giờ góp được cái gì vào sự nghiệp đấu tranh bảo vệ chủ quyền đất nước chưa? Tôi chưa từng nghe đến tên ông trong hàng ngũ những chuyên gia nghiên cứu về Biển Đông, nên đến lúc này, tôi kinh ngạc khi thấy xuất hiện một kẻ như ông, đủ trơ trẽn để đi huấn thị “các lãnh đạo Đảng ủy khối, lãnh đạo Đảng, Tuyên giáo, Công tác chính trị, Quản lý sinh viên, Đoàn, Hội thanh niên các trường Đại học-Cao đẳng Hà Nội”.

Những người mà tôi vừa nhắc đến, cùng rất nhiều gương mặt nữa, đều đã nghiên cứu chỉ vì mục đích bảo vệ chủ quyền đất nước và chân lý khoa học, chứ không vì cái nguyện vọng bảo vệ sổ hưu như ông.

Và họ càng không có nhu cầu kể công. Nhưng tôi thấy cần phải nhắc đến họ, và chúng tôi sẽ còn phải nhắc đến tất cả những con người như thế, để cộng đồng không quên những đóng góp, cống hiến của họ, đồng thời nhận rõ ra bộ mặt của những kẻ như ông, Trần Đăng Thanh. Chưa bao giờ mà tôi cảm nhận sự vô ơn, bạc bẽo và vô học của “một bộ phận” những người cộng sản rõ như khi đọc những lời huấn thị của ông.

PS: Lãnh đạo các trường ĐH-CĐ ở Việt Nam, nếu có đủ sự sáng suốt và thật tâm muốn sinh viên tìm hiểu khoa học một cách chân chính, thì đừng bao giờ mời những vị như Đại tá-PGS-TS-NGƯT Trần Đăng Thanh đến “giáo dục” thế hệ trẻ. Đừng để các em bị đầu độc bởi sự ngụy biện, dối trá thấp hèn. Người ta nói: “Hãy cho tôi biết anh giao du với loại người nào, tôi sẽ cho anh biết anh là ai”. Một cơ sở giáo dục, muốn chọn người đến trao đổi với học sinh-sinh viên, cũng phải biết tìm cho đúng người, nếu không thì chúng ta cũng có thể đánh giá được chất lượng của cái cơ sở đó.

Bỗng dưng muốn khóc, Quỹ nghiên cứu Biển Đông ơi!
 
Nguon : FB Đoan Trang

“Tổ chức đối lập chính trị” sao lại là tội phạm?

Trong Hội nghị Công an Toàn quốc, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chỉ đạo lực lượng công an cần phải đấu tranh cương quyết không để hình thành các tổ chức chính trị đối lập chống phá và đi ngược lợi ích của đất nước và nhân dân.
Hai cuộc biểu tình chống Trung Quốc diễn ra mới đây vào ngày Chủ Nhật 9 tháng 12 tại Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh tuy nhanh chóng bị dập tắt nhưng người tham gia vẫn ghi nhận được sự xuất hiện của rất nhiều khuôn mặt nổi tiếng, trong đó không ít người từng giữ những vai trò quan trọng trong hệ thống chính trị của chế độ.

Họ là ai?

Họ là những người từng biểu tình chống Trung Quốc nhiều lần trước đây và vẫn thường xuyên dõng dạc lên tiếng trên hệ thống truyền thông quốc tế như VOA, BBC, RFI và nhất là RFA.
Từ bên ngoài, những ý kiến của họ vọng về trong nước sau mỗi cuộc biều tình như một ngọn lửa nung thêm sức nóng cho người yêu nước. Kinh nghiệm và uy tín của họ khiến công an tránh không đàn áp hay triệu tập như đối với thanh niên hay một số blogger.
Tuy nhiên trong cuộc biểu tình mới đây thì những nhân nhượng ấy không còn được cơ quan an ninh áp dụng. Tất cả những người danh tiếng đều bị công an khống chế. Cô lập tại nhà hay trên đường tới địa điểm biểu tình vào buổi sáng Chúa Nhật ấy. Người duy nhất thoát ra tầm kiểm soát của công an là ông Huỳnh Tấn Mẫm, một lãnh tụ phong trào sinh viên trước năm 1975.
Các ông Lê Hiếu Đằng, Cao Lập, Hạ Đình Nguyên, Lê Công Giàu, Hồ Ngọc Nhuận, Trần Kim Báu là những khuôn mặt từng công khai chống lại chế độ Sài Gòn vào những năm đầu thập niên 70. Tất cả trong số họ có bị tù tội, có người bị kêu án tử hình như ông Lê Hiều Đằng, có người ra bưng và trở thành những người cộng sản sau đó.
Bên cạnh những người thuộc thành phần thứ ba này là các trí thức lẫn đảng viên Cộng sản lâu năm. Các vị như giáo sư Tương Lai, Luật sư Trần Quốc Thuận, Giáo sư Huệ Chi, TS Nguyễn Quang A, Giáo sư Ngô Đức Thọ, Giáo sư Phạm Duy Hiển hay Thạc sĩ Đào Tiến Thi, TS Nguyễn Xuân Diện nhà báo Tống Văn Công, nhà báo Đỗ Trung Quân, nhà báo Nguyễn Tường Thụy, nhà báo Nguyễn Quốc Thái, nhà văn Lưu Trọng Văn…cùng rất nhiều người khác tại Hà Nội lẫn Sài Gòn, hoặc tích cực tham gia vào các cuộc biểu tình, hoặc lên tiếng, viết bài trên các phương tiện truyền thông để tỏ rõ lập trường của mình. Cho tới nay những khuôn mặt này chưa ai bị chính thức đàn áp hay khủng bố một cách nặng nề.
Tuy nhiên khi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố trước Đại hội Công an toàn quốc vào ngày 17 tháng 12 thì tình hình có thể không còn như trước.

Khi “chính trị đối lập” bị lên án

Thủ Tướng Dũng cho rằng công an cần phải đấu tranh “không để hình thành các tổ chức chính trị đối lập” khiến dư luận tỏ ra bất ngờ và tự hỏi có phải đây là cách mà chính phủ chuẩn bị để đối phó với những gì đang diễn biến có chiều hướng bất lợi đối với các chính sách mà nhà nuớc đang theo đuổi trong đó vấn đề Biển Đông là một nguyên nhân lớn vượt qua sự chịu đựng của người dân.
Ông Cao Lập, trong ngày Chúa Nhật 9 tháng 12 đã bị công an quản thúc tại nhà không cho ra khỏi cửa, trình bày ý kiến của mình:
Trước hết xin khẳng định chúng tôi không phải là những người đối lập với Đảng và nhà nước. Chúng tôi chỉ là những người chống lại sự xâm lấn một cách trắng trợn và ngang ngược của Trung Quốc mà thôi.
Tôi nghĩ nhà nước đủ khôn ngoan và tỉnh táo trước họat động của những người yêu nước còn những chuyện mà ông Thủ tướng hành xử với những người này người khác do ông ấy nghĩ có nhóm này nhóm kia là tùy ông ấy.
Tôi nghĩ nhà nước phải tỉnh táo đừng để bị chi phối bởi tác động không có lợi cho đất nước từ phía ông bạn lớn của mình. Có thể nói rằng tôi đã trải qua hai giai đoạn và giờ đây chúng tôi thấy rằng có lẽ chưa bao giờ như những ngày mà chúng tôi được trải qua. Hàng chục người bao vây nhà, không riêng gì trường hợp của tôi. Thái độ của họ nói chung rất mềm mỏng nhưng thực tế rất quyếtt liệt. Chẳng hạn sáng Chúa Nhật vừa rồi là lần thứ hai có gần mười mấy hai chục người bao chung quanh nhà tôi. Cách này chưa bao giờ tôi gặp phải trong thời gian trước đây lúc năm 1975.
Từ trước tới nay Việt Nam đối phó với người bất đồng chính kiến, những dân oan khiếu kiện, những blogger có bài viết cổ vũ tự do dân chủ hay ngay cả những người biểu tình chống Trung Quốc bằng các bản án như: “tuyên truyền chống phá nhà nước”, hay “âm mưu lật đổ chính quyền” cùng lắm là “gây rối trật tự công cộng” cũng đủ khống chế ý chí của rất nhìêu người.

Cụm từ “tổ chức chính trị đối lập” mà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đưa ra trong hoàn cảnh chính trị nóng bức hiện nay cho thấy sự lo ngại của chính phủ đã lên mức báo động và những bản án quen thuộc không dễ gì áp dụng cho những người yêu nước có căn cước và bản lĩnh này.
Cụm từ này liệu có phải đặc biệt dành cho họ hay không? Ông Lê Hiếu Đằng cho biết:
Đúng rồi, đó là một quy kết không biết có nhắm đến anh em chúng tôi hay không nhưng nếu có nhắm tới thì rõ ràng đây là một quy kết hết sức tùy tiện và không đúng. Chúng tôi chẳng phải đối lập gì cả mà chỉ phản ảnh nguyện vọng, ý chí của nhân dân. Nói như vậy thật ra chỉ lấy cớ để đàn áp chúng tôi thì không được bởi vì chúng tôi làm theo luật, công khai minh bạch, không lén lút.
Nếu chúng tôi chống phá thì phải lén lút tổ chức, nhưng không phải! Chúng tôi rất công khai minh bạch. Chúng tôi cũng nói thẳng là từ giờ trở đi nếu có biểu tình hay meeting thì chúng tôi sẽ thông báo địa điểm, ngày giờ. Như vậy việc làm của chúng tôi trong vòng luật pháp cho nên nếu chính quyền đưa ra những hành động trấn áp thì không đúng. Và nếu nhà nuớc nghĩ rằng hành động này là đe dọa chúng tôi, làm chúng tôi sợ không còn tiếp tục thì chính quyền đã lầm!
Giáo sư Tương Lai, người thường có các bài trả lời phỏng vấn và các bài viết trên mạng đã khẳng định một lần nữa về các hoạt động của ông:
Cái cụm từ mà ông ấy dùng không ám chỉ chúng tôi! Chúng tôi đứng ngoài cụm từ đó. Chúng tôi thấy tính quang minh chính đại trong hoạt động của chúng tôi, trong những tuyên bố của chúng tôi. Chúng tôi là những người yêu nứơc và chúng tôi cống hiến toàn bộ cuộc đời chúng tôi cho sự nghiệp của đất nước.
Vì thế khi chúng tôi đấu tranh chống lại những hành vi phản dân chủ thì đó là kế tục sự nghiệp mà chúng tôi đã làm từ trước đây. Chúng tôi gắn bó với nhau trong mục tiêu trước nhất là chống bọn Trung Quốc xâm lược. Và vì khi chúng tôi chống bọn Trung Quốc xâm lược thì chúng tôi bị đàn áp, bị gây khó khăn thì chúng tôi phải đấu tranh để gạt bỏ những trấn áp khó khăn đó. Và việc làm của chúng tôi được toàn thể nhân dân ủng hộ.
Người này người kia có thể vì sợ bạo lực mà người ta chưa tham gia thôi chứ trong thâm tâm họ đồng cảm với chúng tôi. Họ đứng về phía chúng tôi cho nên sức mạnh của chúng tôi là sức mạnh cả dân tộc, sức mạnh tất cả nhân dân cho nên chúng tôi không sợ bất cứ điều gì cả.

Có phải là quy kết?

Quy kết “Tổ chức chính trị đối lập” là các tổ chức đi ngược lại với lợi ích của đất nước, của nhân dân liệu có phù hợp với Hiến pháp Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, và hai chữ “đối lập” có đồng nghĩa với sự làm mất lợi ích của nhân dân và nhà nước hay không?
Điều quan trọng hơn nữa khi xác định đối lập chính trị là một tội hình sự để nhà nước có quyền giam giữ người bị cáo buộc thì có phù hợp với công pháp quốc tế hay không và nhà nước Việt Nam sẽ giải thích thế nào với thế giới khi cụm từ “đối lập chính trị” đang được hầu hết công nhận và ủng hộ.
Đó là chưa kể tới nay vẫn chưa có luật nào quy định “đối lập” là phi pháp và có thể bị giam giữ.

Sau khi Thủ tướng công khai hóa, có thể cụm từ “tổ chức chính trị đối lập” sẽ được nhiều người đang đấu tranh dân chủ hiện nay tán thành và tham gia. Họ thà bị kết án đối lập còn hơn là chống phá hay âm mưu lật đổ nhà nước, hai tội danh có thể khiến họ ngồi tù không có ngày ra. “Đối lập” là cụm từ phù hợp với các hoạt động của họ nhất vì không ai có ảo tưởng lật đổ chính phủ đương thời mặc dù chính sách, con người trong bộ máy đang cần cải tổ một cách triệt để.
Và cuối cùng nhưng chưa phải là ít quan trọng, trong khi đối thoại nhân quyền Việt Mỹ năm nay vẫn còn bế tắc chưa được Việt Nam và Mỹ mở ra trên bàn thương thuyết thì việc công khai lên án đối lập của chính phủ Việt Nam có phải là một cảnh báo tốt cho chính phủ Hoa Kỳ hay không?

Biển Đông: Nước ASEAN nào 'thần phục' hay 'thách thức' Bắc Kinh?



Nguồn: By Trọng Nghĩa

Việt Nam dưới cái nhìn của “thiên triều” Trung Quốc

Hai ngày sau cuộc biểu tình ở Hà Nội và Sài Gòn chống Trung Quốc gây hấn, các nhân sĩ Huỳnh Tấn Mẫm, Tương Lai, Hồ Ngọc Nhuận, Lê Công Giàu , Lê Hiếu Đằng ra bản tuyên bố lên án chính quyền “ ngăn cản, chận bắt, đàn áp thô bạo công dân yêu nước”. Chính sách hung hăng của Trung Quốc tại Biển Đông và sự kiện an ninh Việt Nam trấn áp đồng bào Việt nam đã làm cho ngay những người có lập trường thận trọng nhất cũng phải lên tiếng báo động “ Tổ quốc lâm nguy ”.
  Từ sau Đại hội 18 của đảng Cộng sản kết thúc và qua báo động của báo chí Tây phương, công luận thế giới và một phần dân chúng tại Việt Nam biết được từ tháng Năm năm nay, Trung Quốc phát hành hộ chiếu “lưỡi bò” với đường 9 đoạn thâu tóm 80% Biển Đông. Lập tức, những người Việt Nam quan tâm đến vận mệnh quốc gia đã công bố một bản thông cáo lên án Trung Quốc xâm lược với nội dung mời gọi nhân dân Việt Nam cảnh giác trước âm mưu xâm lấn của Bắc Kinh. Tuy nhiên, không rõ vì những lý do sâu xa nào mà những biến cố, những sự kiện liên quan đến an nguy lãnh thổ, lãnh hải Việt Nam đều không được chính phủ và truyền thông, do Nhà nước kiểm soát, loan tải đến dân chúng. Thông tin về vụ tàu thăm dò địa chấn Bình Minh 02 bị tàu Trung Quốc tấn công vào cuối tháng 11 cũng bị kiểm duyệt hoặc thay đổi nội dung.

Vào ngày Chủ nhật 09/12/2012 vừa qua, khi diễn ra hai cuộc xuống đường tại Hà Nội và Sài Gòn chống Trung Quốc, công an Việt nam, thay vì bảo vệ trật tự cho đoàn biểu tình thì lại ra tay ngăn chận: 24 người bị bắt tại Hà-Nội. Tại Sài-Gòn, từ các nhân sĩ có tiếng tâm đến giới tranh đấu trẻ tuổi đã bị công an chận bắt trên đường, như trường hợp giáo sư Tương Lại, hay bị bao vây tại nhà như ông Lê Hiếu Đằng, Cao Lập…hoặc bị đánh như blogger Lê Cường.

Tại biển Hoa Đông, Bắc Kinh lại có động thái leo thang mới, xung khắc với Nhật Bản. Hôm nay,13/12/202 sau nhiều tuần lễ đưa tàu “ngư chính” xâm nhập lãnh hải quần đảo Senkaku mà Trung Quốc gọi là Điếu Ngư, lần đầu tiên, máy bay Trung Quốc vi phạm không phận. Nhật Bản phản ứng tức khắc, đưa máy bay quân sự vào vùng.

Philippines, dù quân đội yếu hơn cả Việt Nam, cũng tỏ ra cương cường, công khai kêu gọi Mỹ giúp đỡ quân sự và ủng hộ Nhật Bản tái võ trang để đối trọng với Trung Quốc.
Tại Pháp, giới chuyên gia địa lý chính trị, nhân cuộc hội thảo về Biển Đông vào tháng 10/2012, ủng hộ chính nghĩa Việt Nam và Philippines và kêu gọi hai quốc gia Đông Nam Á này phải kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế.

Trong bài phân tích “ Quan hệ Việt-Trung/ Việt Nam trong tầm nhìn của thiên triều Trung Quốc - A propos des relations sino-vietnamiennes. Le Viet du Sud au miroir de la Chine impériale, giáo sư Trịnh Văn Thảo, đại học Aix-en-Provence, Pháp, nhận định: Từ năm 1972 , Trung Quốc xem Việt Nam là món hàng đổi chác với Mỹ để thực hiện giấc mộng bá chủ: Thanh toán nhà cải cách Hồ Diệu Bang, tiêu diệt phong trào sinh viên Thiên An Môn, truy bức không ngừng nghỉ giới trí thức kiên cường… tất cả đều nằm trong một chuổi “logic” … theo mô hình Trung Quốc, thiểu số có đặc quyền đặc lợi tóm thâu tài sản chung làm tài sản riêng, ép lương bắt chẹt công nhân và trưng thu ruộng đất của nông dân…
Theo giáo sư Trịnh Văn Thảo, đó là “số phận của các dân tộc láng giềng nếu mai đây Bắc Kinh làm chủ Đông Nam Á”.

Thật ra, đảng Cộng sản Việt Nam đã biết âm mưu của Trung Quốc. Năm 1979, quyển sách “ Sự thật về quan hệ Việt nam Trung Quốc trong 30 năm qua ” do nhà xuất bản Sự Thật ấn hành, ghi rõ một câu nói của Mao Trạch Đông vào năm 1965: “ Phải giành cho được Đông Nam Á, bao gồm cả miền Nam Việt Nam, Thái Lan, Miến Điện và Singapore….rất giàu, nhiều khoáng sản…”.
Lưỡi bò trên biển chỉ là tiếp nối của “lưỡi Mao trên bộ ”.
Câu hỏi đặt ra là làm cách nào để thoát được bàn tay đô hộ của đảng Cộng sản Trung Quốc? Theo nhà nghiên cứu thuộc khuynh hướng cánh tả Trịnh Văn Thảo thì toàn dân Việt Nam phải nhất quyết đương đầu với Trung Quốc. Đảng Cộng sản Việt Nam không qua khỏi cuộc chiến bảo vệ chủ quyền này một cách an toàn. Phương án hiệu quả nhất là từ bỏ độc quyền yêu nước và phải cải cách chính trị phải dân chủ hóa chế độ.

RFI hôm nay xin trân trọng gởi đến thính giả những ý kiến mà giáo sư Trịnh Văn Thảo gọi là một đóng góp nhỏ nhoi của một người Việt trước tình hình nghiêm trọng của đất nước.
Giáo sư Trịnh Văn Thảo:
“…..từ năm 1972, khi (Tổng thống Mỹ) Nixon sang Bắc Kinh thì từ đó đến nay, Trung Quốc không phải là anh em với Việt Nam…. cái cuộc tranh chấp từ chiến tranh biên giới chuyển từ đường bộ xuống đường biển . Sau chuyến đi của Nixon sang Trung Quốc thì có một sự thay đổi rõ ràng trong chính sách của Trung Quốc đối với các nước lân cận. Họ xem Việt Nam và chiến tranh Việt Nam như là một món vật trao đổi với Mỹ để tìm quan hệ mới với Mỹ (thực hiện) ý đồ thống trị một cách khác sau khi chiến tranh nguội dần dần chấm dứt với sự suy yếu của Liên Xô.
Từ hai năm nay , sở dĩ Trung Quốc có thái độ hết sức khiêu khích, gây hấn với các nước lân cận, vì đó là hậu quả của chính sách chia cắt ảnh hưởng thế giới …mà Trung Quốc hiện giờ đang hy vọng thực hiện cái mộng bá chủ tại Đông Nam Á. Do Đông Nam Á có vị trị quan trọng trong quan hệ quốc tế thì cuộc tranh chấp hiện nay có thể đưa đến những hậu quả khó lường”

Người Việt Nam phải làm gì?
“ Bất cứ người Việt nào, ở trong hoàn cảnh nào, dù chính kiến thế nào, đều phải có thái độ nhất quyết đối với Trung Quốc vì Trung Quốc không có chính nghĩa. Thứ nhất, hành động hoạch định hải phận của Trung Quốc là đơn phương không có sự công nhận của ai cả…. hành động ngang ngược giống như ngày xưa Nhật Bản tự xem Mãn Châu là lãnh thổ của Nhật rồi từ đó tiến đánh Trung Quốc. Trung Quốc phải suy gẫm bài học lịch sử này. Thứ hai, với tư cách là cường quốc , thành viên thường trực Hội Đồng Bảo An, Trung Quốc phải đem vấn đề hải phận ra một hội nghị quốc tế để thương thuyết chứ không thể dùng vũ lực trấn áp các nước nhỏ. Nếu luật rừng đó tiếp tục được áp dụng thì tương lai nhân loại đáng lo. Thứ ba, Trung Quốc không có thái độ quân tử , không có hành động của một người có chính nghĩa. Trước sức mạnh của Mỹ thì Trung Quốc nhượng bộ. Nếu yêu nước thì tại sao (chính quyền) Trung Quốc không ưu tiên “giải phóng Đài Loan” mà sao lại đi đánh phá thuyền đánh cá của ngư dân Việt Nam?”

Chính quyền Việt Nam phải làm gì trước âm mưu của Trung Quốc?
“ Đây không chỉ là nhận định, phân tích mà cần phải phác họa phương cách làm việc, vì đây là vấn đề trọng yếu: viễn ảnh xung đột giữa Việt Nam và Trung Quốc là có thật…. nếu người Việt không phản ứng kịp thì Trung Quốc sẽ gia tăng áp lực ngày càng nặng để bắt buộc các dân tộc khác phải chấp nhận sự đã rồi. tôi là người dân thì tôi phản đối , không bao giờ chấp nhận đòi hỏi không chính đáng của Trung Quốc.
Nếu tôi là người cộng sản thì tôi phải đặt lại một số vấn đề chẳng hạn như chân lý vật chất và tinh thần của chủ nghĩa cộng sản ngày nay có còn đứng vững hay không trước xu hướng bá chủ của ông bạn láng giềng? Phải đoàn kết dân tộc và đoàn kết các dân tộc Đông Nam Á để đối phó với hiểm họa chung là Trung Quốc.Chân lý đoàn kết vô sản quốc tế không còn ý nghĩa gì cả, không thể vì bất cứ một lý do gì mà làm ngơ trước cảnh tượng người Trung Quốc dùng tàu chiến đánh chìm tàu cá của ngư dân Việt Nam. Đoàn kết quốc tế vô sản là khẩu hiệu rỗng, nó ru ngủ chúng ta, không cho chúng ta ( người cộng sản Việt Nam) nhận thức hiểm họa Trung Quốc. Phải động viên tất cả năng lực trong nước, (chính quyền) không thể tiếp tục xem mình là kẻ có độc quyền suy nghĩ, độc quyền sai khiến. Nếu tôi là người cộng sản, tôi phải đặt lại vấn đề đó. Nói cách khác là tự mình sửa đổi. Phương châm quan trọng nhất trong giai đoạn này là đổi mới tư tưởng, cải cách chính trị ".


Nguồn: By Tú Anh

16 thg 12, 2012

CỐ ĐẤM ĂN XÔI


Dư luận vỉa hè rất phản cảm với việc ông Lê Khả Phiêu có mặt trong đoàn của ông Nguyễn Tấn Dũng cùng tham gia cắt băng khánh thành đường bay Hà Nội-Phú Quốc nhân sự kiện cái sân bay được đầu tư  cả tỷ USD này khánh thành cách đây vài ngày ?
 
Thỉnh thoảng tivi vẫn chiếu cảnh các ông cố nghỉ hưu xuất hiện tại các cuộc này cuộc kia ví như các ngày lễ trọng của đất nước, các buổi kỷ niệm đáng lưu ý, các cuộc mitinh có đông quần chúng tham gia, khai mạc và bế mạc Quốc hội hay đi viếng các nghĩa trang anh hùng liệt sĩ…
 
Việc bầu đoàn thê tử của ông Nguyễn Tấn Dũng đi khai trương việc khánh thành một dự án lớn cả tỷ USD đó là chuyện của Chính phủ, họ phải chường mặt ra bới vì đối với dân chúng; thực ra các vị xuất hiện nhiều trong cái lễ lạt kiểu này thực ra chẳng đẹp mặt tý nào… 
 
Trong cái thời buổi thị trường: “ông đưa chân giò, bà thò chai rượu” này thì trong con mắt dân chúng những lễ kiểu này chẳng qua là dịp để A-B lại quả với nhau chứ sang trọng, đẹp tốt, sạch sẽ gì cho cam… Thế còn ông cũng chen chân đi cho bằng được một suất, một ghế, để kiếm cái phong bì lại quả, để theo đóm ăn tàn, theo voi hít  bã mía chăng…
 
Chuyện gì nó khuất mắt trông coi ở đâu đằng này là trơ mặt ra cho bàn dân thiên hạ nhìn thấy ông không nhận thấy đó là điều sỉ nhục sao…
 
Miếng ăn là miếng nhục, ông cũng còn trẻ gì nữa đâu, lương tướng, lương trách nhiệm khi ông đương chức đương quyền của ông đâu có thấp; vào mạng thấy đưa gia cảnh nhà ông cũng đâu có nghèo, có xiêu xó…Mà ông lại còn được tiếng là người hăng chống tham nhũng ?
 
Bầu đoàn của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thấy có mặt các ông Vũ Văn Ninh, Phó Thủ tướng, Thường trực Ban Bí Thư Lê Hồng Anh, Bộ trưởng Đinh La Thăng; thôi trách nhiệm của người ta buộc người ta phải có mặt, không có mặt họ thì không xong…Bởi họ còn phải nghiệm thu, kiểm tra chất lượng công trình, quyết toán vốn A-B-C-E..., còn ông thì có mặt để được tích sự gì ?
 
Còn ông Phiêu, lần khác Hai Xe Ôm tôi khuyên ông đừng tham gia những cái lễ cắt băng khánh thành kiểu này mà thiên hạ người ta cười chê cho là già rồi mà không biết nhục đấy ông Phiêu ạ ?!

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cắt băng khánh thành Cảng hàng không quốc tế Phú Quốc

Nguồn : H.X.Ô.
Tự bài đặt lại cho mềm

12 thg 12, 2012

Lê Hiếu Đằng: Tố cáo và đòi hỏi bí thư Lê Thanh Hải, chủ tịch Lê Hoàng Quân phải trả lời về hành động trấn áp, bắt bớ các nhân sĩ trí thức

TÔI TỐ CÁO … 6

Tôi là Lê Hiếu Đằng, trước1977 là Phó tổngthư ký Ủy ban trung ương Liên minh các lực lượng dân tộc, dân chủ và hòa bình VN, sau 1975 là phó chủ tịch Ủy ban MTTQVNTPHCM, đại biểu HĐNPTPHCM khóa 4, khóa 5, hiện là Phó chủ nhiệm Hội đồng tư vấn về dân chủ và pháp luật thuộc UBTU7 MTTQVN tố cáo trước công luận trong và ngoài nước hành động bắt bớ, trấn áp, bao vây các thành viên đứng tên trong thông báo tổ chức cuộc mitting vào sáng ngày Chủ nhật 9 -12 -2012 trước nhà hát lớn TPHCM.

Cụ thể là GS Tương Lai, một trí thức tên tuổi, mặc tuổi cao sức yếu, đang bị bạo bệnh, trên đường đi đã bị công an phường Tân Phong, Q7 dùng vũ lực cưỡng ép bắt về phường và sau đó truy đuổi đến tận nhà. Đây là một hành động trấn áp vô nhân đạo đối với một trí thức đã có nhiều cống hiến như GS Tương Lai, lại đang bị bạo bệnh.
Riêng các anh Hồ ngọc Nhuận, Lê Công Giàu, Cao Lập và tôi đã bị lực lượng công an chìm nổi bao vây không cho ra khỏi nhà. Trường hợp tôi, công an vây nhà từ 4h sáng.
Các anh Huỳnh kiêm Báu, nguyên Tổng thư ký Hội trí thức yêu nước TPHCM, nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh, nhà văn Nguyễn Viện và nhiều người nữa trên đường đi đều bị công an chặn lại, dùng vũ lực khống chế “áp tải” về đến tận nhà dù nhà ở mãi Thủ đức.
Bất chấp những hành động trấn áp, bắt bớ nói trên, cuộc mitting vẫn diễn ra với sự tham dự của đông đảo thanh niên, học sinh, sinh viên và nhiều nhân sĩ, trí thức, nhà báo, văn nghệ sĩ, kể cả đại biểu Quốc hội khóa này, như: GS Chu Hảo, các dịch giả Bùi Văn Nam Sơn, Nguyễn Đôn Phước, ĐBQH Trương Trọng Nghĩa, nhà thơ Lưu Trọng Văn (con nhà thơ Lưu Trọng Lư), nhà báo Thế Thanh, họa sĩ Trịnh Thanh Tùng, nhà nghiên cứu Biển Đông Đinh Kim Phúc, Hồ Hiếu, nguyên Chánh văn phòng Ban dân vận Thành ủy, nhà báo Minh Hiền, nguyên phó TBT báo Phụ nữ TPHCM, nhà báo Kha Lương Ngãi, nguyên phó TBT báo SGGP, các cán bộ đã từng công tác tại các ban của Trung ương Cục miền Nam, như Nguyễn Hữu Phước (con LS Nguyễn Hữu Thọ], Dương Hồng Lam,Trần Thị Tuyết Nga, Hồ Phương v.v…
Đặt biệt anh Huỳnh Tấn Mẫm, bằng kinh nghiệm của mình, đã thoát khỏi vòng vây của công an, chủ trì cuộc mitting và cùng các diễn giả khác lên tiếng tố cáo dã tâm xâm lược của nhà cầm quyền Trung Quốc và hát vang những bài ca đấu tranh trong phong trào SVHS trước đây, vô cùng lay động lòng người, như Dậy mà đi, Tự nguyện …
Tôi xin hỏi ông Lê Thanh Hải, Bí thư Thành ủy, ông Lê Hoàng Quân, Chủ tịch UBNDTP: những hành động trấn áp, bắt bớ nói trên là như thế nào, ai chủ trương và ai chịu trách nhiệm?
Chúng tôi những người đứng ra tổ chức và tham gia cuộc mitting sáng ngày 9 -12 – 2012 đang chờ câu trả lời của các ông.

Nguồn : TAIDAY