Chào mừng bạn đến với blog ĐỌC & SUY NGẪM .

19 thg 6, 2012

Gian nan với chú “ba Tàu”

image

Việt Nam vẫn chưa thoát khỏi bàn tay quậy phá của Trung Quốc, tuy rằng luôn luôn nhường nhịn, hy vọng sẽ có lúc đàn anh mở lòng từ bi.



Thực tế, lẽ ra Trung Quốc phải nhìn VN như là đồng minh xã hội chủ nghĩa, thay vì nhìn nhau như là chư hầu phương Nam, không đẹp tí nào.

Thế cho nên, anh Tàu không ưa khi anh Mỹ bước vào Biển Đông, bất kể rằng TQ vẫn ngang ngược không chỉ với VN, mà ngang cả với Phi Luật Tân. Trong khi Việt Nam lăng ba chi bộ, đánh võng giữa Biển Đông, thì lặng lẽ anh Tàu đưa dân tràn ngập, mở mặt trận biển người ở Hải Phòng, cấy du kích biển ở ven cảng Cam Ranh, cửa biển Vũng Rô, hay vùng Côn Đảo... Anh Tàu muốn gì? Có phải muốn VN tung hô vạn tuế Bắc Vương? Thì đã tung hô rồi.

image

Thế nên, khi VN có vẻ thân với anh Mỹ thì lại ra vẻ giận.

Bản tin RFI cho biết, Bắc Kinh muốn đẩy Việt Nam khỏi vòng ảnh hưởng của Mỹ.
RFI nhắc rằng, trong hai ngày 03/06 và 04/06/2012 vừa qua, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Leon Panetta đã viếng thăm Việt Nam, một chuyến đi mang đầy tính biểu tượng: lần đầu tiên kể từ sau chiến tranh Việt Nam, một Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ đến thăm cảng Cam Ranh, một trong ba căn cứ quân sự mà quân đội Mỹ sử dụng trong thời gian chiến tranh Việt Nam. Hành động này thể hiện quyết tâm của Washington tăng cường hơn nữa quan hệ với kẻ thù cũ Hà Nội. RFI viết:

image

“Về phía Việt Nam cũng đã thể hiện mong muốn cải thiện thêm bang giao với Mỹ, qua việc Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh loan báo quyết định mở rộng các khu vực tìm kiếm quân nhân Mỹ mất tích trong chiến tranh. Ông Phùng Quang Thanh cũng đã có một cử chỉ khác nhắm đến dư luận Hoa Kỳ, qua việc trao cho đồng nhiệm Leon Panetta những bức thư của một lính Mỹ viết cho gia đình trước khi tử trận ở Việt Nam năm 1969. Đổi lại, ông Panetta trao cho ông Thanh cuốn nhật ký của một binh sĩ Bắc Việt mà quân đội Mỹ lấy được sau khi anh lính này hy sinh.

image

Trong bầu không khí nồng ấm, thân hữu Mỹ-Việt, các nhà lãnh đạo Hà Nội, cụ thể là bộ trưởng Phùng Quang Thanh và thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khi tiếp ông Panetta đều kêu gọi Hoa Kỳ bãi bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương đối với Việt Nam, những vũ khí mà Hà Nội đang rất cần để tăng cường tiềm lực quốc phòng trước mối đe dọa Trung Quốc. Thế nhưng, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ đã nói rõ là việc tăng cường hợp tác quân sự của Mỹ tuỳ thuộc một phần vào những tiến bộ nhân quyền ở Việt Nam. Nói khác hơn, do những vi phạm nhân quyền ở Việt Nam, nên Hoa Kỳ chưa thể bán vũ khí sát thương cho Việt Nam...

image

...Trung Quốc dĩ nhiên đã theo dõi rất sát những hành động của Hoa Kỳ trong những ngày qua. Tuy Bắc Kinh chưa tỏ thái độ chính thức, nhưng tờ nhật báo bằng Anh ngữ China Daily hôm nay vừa đăng một bài nhận định, trong đó tác giả bài báo đã nói thẳng rằng, điều mà Trung Quốc không muốn nhìn thấy nhất, đó là những nước như Nhật Bản, Philippines và Việt Nam " bắt tay với Hoa Kỳ để chống Trung Quốc".

Như vậy là trên bàn cờ châu Á hiện nay, hai cường quốc Mỹ Trung đang tiến hành một chính sách gọi là "kéo" và "đẩy". Hoa Kỳ thì cố lôi kéo những nước chưa phải là đồng minh như Việt Nam, trong khi Trung Quốc thì cố đẩy những nước như Việt Nam ra khỏi vòng ảnh hưởng của Mỹ...”(hết trích)

Trong khi đó, TQ ngang ngược ở Biển Đông. RFI trong bản tin khác cho biết, “Bắc Kinh tuyên bố không rút khỏi vùng đảo đá ngầm Scarborough."

image

Bản tin nói:
“Hải thuyền của chính phủ Trung Quốc tiếp tục «canh chừng» tại vùng đảo đá ngầm Scarborough theo tên gọi của Philippines mà Trung Quốc gọi là Hoàng Nham. Trên đây là nội dung lời tuyên bố của bộ Ngoại giao Trung Quốc sau khi Manila thông báo rút hết tàu tuần tra và tàu đánh cá ra khỏi khu vực tranh chấp để «làm giảm bớt căng thẳng».

Chiến thuật nhượng bộ của Philippines không được Trung Quốc đáp trả. Tuần trước, Manila thông báo rút hết thuyền đánh cá và tầu tuần ra khỏi khu vực bãi đá ngầm Scaborough và phía Trung Quốc đã rút hai tàu hải giám để giảm bớt căng thẳng. Philippines tỏ hy vọng hai bên sẽ tìm ra một giải pháp thương lượng «ôn hòa» tuy rằng vẫn còn 30 tàu cá của Trung Quốc săn bắt trong vùng đặc quyền kinh tế của Philippines.

image

Nhật báo Daily Inquirer của Philippines hôm nay cho biết thực tế không như Manila mong đợi. Phát ngôn viên bộ ngoại giao Trung Quốc Lưu Vi Dân trong bản tuyên bố cuối tuần khẳng định thuyền đánh cá Trung Quốc tiếp tục hoạt động trong vùng biển Hoàng Nham một cách bình thường và không còn bị phá rối...

Ông Lưu Vi Dân còn tuyên bố là không muốn thấy phía Philippines «có hành động khiêu khích xâm phạm chủ quyền của Trung Quốc» và chính phủ Trung Quốc sẽ «tiếp tục liên lạc với Manila về cách xử lý sự số Hoàng nham hầu cải thiện quan hệ song phương»....”(hết trích)

Trong khi đó, Việt Nam lặng lẽ nhường nhịn anh Tàu. Cụ thể là ém thông tin về TQ gài người vào Cam Ranh nuôi cá.

image


Báo Người Lao Động viết:

“UBND tỉnh Khánh Hòa sáng 11-6 đã họp với các ban ngành liên quan, giải quyết việc người Trung Quốc nuôi cá trái phép tại cảng Cam Ranh.

Báo chí không được dự cuộc họp này. Theo ông Huỳnh Ngọc Bông, Chánh Văn phòng UBND tỉnh Khánh Hòa, do tỉnh đang làm văn bản báo cáo lên Văn phòng Chính phủ nên chưa thể cung cấp cho báo chí ý kiến chính thức của tỉnh như đã phát ngôn trước đó.”

Và một chiến lược biển người đang được TQ phát động ở Hải Phòng. Báo Đất Việt kể:


“Hải Phòng tràn ngập lao động Trung Quốc
Phía nhà thầu Trung Quốc tìm mọi cách hạn chế tuyển dụng lao động của Việt Nam, đồng thời đưa lao động phổ thông của họ sang làm các công việc thủ công như đào đất, phụ hồ, mang vác, quét dọn, đổ bê tông - những công việc mà lao động Việt Nam có thể đảm đương.
image

Dự án Nhà máy nhiệt điện Hải Phòng (xã Tam Hưng, huyện Thủy Nguyên) được triển khai từ tháng 11.2005. Đây là dự án do nhà thầu Trung Quốc và Nhật Bản thực hiện cung ứng, thi công và lắp đặt toàn bộ thiết bị (EPC) với hai hạng mục: nhà máy nhiệt điện 1 và nhà máy nhiệt điện 2. Để hoàn thành dự án đúng tiến độ, số lượng công nhân có mặt trên công trường luôn đảm bảo ở con số 2.000 - 3.000 người.


Xử ép tiền lương lao động trong nước


Trên lý thuyết, dự án xây dựng nhà máy nhiệt điện Hải Phòng sẽ giải quyết được hàng chục ngàn việc làm tại chỗ cho lao động địa phương. Tuy nhiên, thực tế lại hoàn toàn trái ngược. Ông Đỗ Văn Hải, Trường phòng hành chính, Công ty CP Nhiệt điện Hải Phòng cho biết, có thời điểm phía nhà thầu Trung Quốc đưa sang hơn 2.000 lao động phổ thông. Hiện số công nhân Trung Quốc đang lao động tại công trường nhà máy số 2 gần 1.300 người...”(hết trích)


image

Không dễ giải quyết trước cuộc chiến đa diện như thế, từ biển tới rừng, từ hàng lậu tới người lậu... Chỉ tới thời này mới sáng mắt ra trước tình hữu nghị 2 nước đời đời khả vấn như thế.


Ai bảo anh Tàu có văn hóa? May ra chỉ với Đài Loan, là Bắc Kinh nhân nhượng.


Anh Tàu không hề như Hà Nội, luôn luôn giở trò kích động 3 dòng thác cách mạng để xúi Hà Nội đánh phá, triệt hạ Sài Gòn...Nhưng Bắc Kinh luôn luôn nhìn Đài Bắc như tình anh xem cốt nhục, không chơi trò tự đẩy dân mình Sinh Bắc Tử Nam làm chi.

Nguồn : BẢO MAI

TIN KHỦNG

 TRUNG QUỐC ĐANG NGĂN CẢN QUỐC HỘI VIỆT NAM THÔNG QUA LUẬT BIỂN TẠI KỲ HỌP NÀY
 
Theo một nguồn tin dấu tên cho biết: Theo chương trình nghị sự, Quốc hội Việt Nam sẽ thông qua Luật Biển tại kỳ họp Quốc hội này...
Nhận được thông tin này, phía Trung Quốc đã ra sức ngăn cản, thuyết phục Quốc hội Việt Nam lùi thời gian thông qua Luật Biển chờ cho Trung Quốc tiến hành xong Đại hội Đảng lần thứ XVIII ?
Phía Việt Nam đã giải thích cho phía Trung Quốc là: việc thông qua Luật Biển không liên quan gì tới Đại hội Đảng CS Trung Quốc nhưng Trung Quốc vẫn không nghe và càng ra sức gây sức ép về mặt ngoại giao. Trung Quốc đã cử đoàn cấp cao cấp bộ trưởng danh nghĩa là sang thăm Việt Nam nhưng thực ra là để gây sức ép...
Chúng ta chờ xem Luật Biển có được thông qua kỳ họp Quốc hội kỳ này như chương trình nghị sự đã công bố hay không ? Nếu quả thật không đưa ra thông qua thì chắc chắn đã phải nhượng bộ trước sức ép vô lối của phía Trung Quốc?
Nếu Luật Biển chưa thông qua tại kỳ họp này, cử tri chờ đợi một sự giải thích chính thức từ phía Văn phòng Quốc hội xem có phải do sức ép của Trung Quốc không ?!
 

18 thg 6, 2012

Con bài trong tay Trung Quốc


Mấy năm gần đây tại sao Nguyễn Chí Vịnh lại được đôn nhanh lên như thế, một nhân vật chức không lớn sao lại có tầm ảnh hưởng đến đường lối, đối nội, đối ngoại của đảng và cả đời sống riêng tư của các đồng chí trong Đảng như vậy.

Nguyễn Chí Vịnh sinh năm 1957,là con trai đại tướng Nguyễn chí Thanh, Phu nhân là con gáiTrung tướng Đặng Vũ Chính, tức Đặng Văn Trung, nguyên Tổng Cục trưởng Tổng Cục 2, Bộ Quốc phòng Việt Nam (từ năm 1994 đến năm 2002).


Từ năm 1981 đến năm 2009 làm việc tại Tổng cục 2 Bộ quốc phòng, với chức vụ cao nhất là Tổng cục trưởng (2002), Chức vụ hiện tại là Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Việt Nam, hàm Thượng tướng.

Trong tiểu sử của Nguyễn Chí Vịnh có 4 điều lưu ý:

1- Từ một học viên đang học tại Học viện kỹ thuật quân sự, nhiều lần trộm cắp trong Học viện, rồi một lần bị bắt quả tang phá mái nhà kho chui vào ăn cắp quân trang của Học viện, mặc dù biết là con của ông Nguyễn Chí Thanh nhưng Học viện vẫn phải đuổi học. Sau đó, nhờ uy tín của gia đình, Vịnh xin được vào học trường sĩ quan Thông tin, học không được, rồi xin vào Bộ tư lệnh Thông tin làm việc một vài tháng rồi về Cục 2 công tác.

2- Phu nhân là con gái Trung tướng Đặng Vũ Chính, tức Đặng Văn Trung, nguyên Tổng Cục trưởng Tổng Cục 2, Bộ Quốc phòng Việt Nam (từ năm 1994 đến năm 2002.

3- Trong 10 năm (1985-1995), từ một trợ lý kiêm chủ quán cháo lòng tiết canh, nhẩy lên Tổng cục trưởng Tổng cục tình báo quân đội.

4- Từ năm 1999 đến năm 2011 được phong quân hàm từ đại tá lên thượng tướng - thứ trưởng bộ quốc phòng, trong sự ngăn cản của nhiều tướng lĩnh, lão thành CM đặc biệt là đại tướng Võ Nguyên Giáp.

Có thể nhận thấy Tổng cục tình báo quân đội (TC 2) gắn liền với toàn bộ thân thế, sự nghiệp của Nguyễn Chí Vịnh. Người ta nói Đặng Vũ Chính - Tổng cuc trưởng TC 2 (Bố vợ Nguyễn Chí Vịnh) và Nguyễn Chí Vĩnh đã biến TC2 thành sân riêng, với hệ thống tổ chức gia đình trị, cộng với vai trò và nhiệm vụ của TC2 mà bố, con Nguyễn Chí Vịnh đã thao túng các Lãnh đạo cao cấp của Đảng và nhà nước.

Giai đoạn Nguyễn Chí Vịnh làm Tổng cục trưởng TC2 (2002-2009) là giai đoạn kinh tế VN đang tăng trưởng rất mạnh (7-8%/năm) gần như toàn bộ hệ thống quyền lực đều vận hành hết cỡ, quay cuồng trong cơn say kiếm tiền, làm giàu mà Nguyễn Tấn Dũng là ông trùm bảo kê ngày, ngày hối thúc đàn em tận thu vơ vét điên cuồng trong mọi lĩnh vực Ngân hàng, chứng khoán, bất động sản, khai thác tài nguyên khoáng sản... thông qua các Tập đoàn kinh tế được bợ đỡ bằng quyền lực và chính sách mà chính Nguyễn Tấn Dũng là tác giả.

Với bản chất lưu manh và con mắt nghiệp vụ cáo giá Nguyễn Chí Vịnh đã không để lọt cơ hội ngàn vàng này, định mệnh đã đẩy ông ta đi đến thời cơ và thiên thời đã đẩy ông ta lên đến đỉnh cao mới của quyền lực.Nguyễn Chí Vịnh vị trí không cao nhưng quyền lực lớn, nắm Tổng cục 2 là Vịnh đã như con rệp nằm trong chăn của các các uỷ viên TW và Bộ Chính Trị rồi.

Cả hệ thống tham nhũng của Nguyễn Tấn Dũng đều nằm trong tầm ngắm và sổ đen của TC2 cho nên Nguyễn Tấn Dũng muốn bịt mắt được Nông Đức Mạnh và các đồng chí trong ban bí thư… thì phải bịt được mồm Nguyễn Chí Vịnh mà không có cách nào hay hơn là nhét đầy mồm và tha hóaVịnh.

Nắm được thóp Vịnh tha hồ tác oai, tác quái; một mặt đàn áp khống chế các nhân vật chống đối (cả bên trong, bên ngoài Tổng cục 2), mặt khác thì củng cố quyền lực, tranh thủ vơ vét làm giàu mà không phái nào, bên nào kêu la gì hết, mặc cho dư luận và nhiều vị cựu lãnh đạo trung kiên dâng sớ xử trảm không biết bao nhiêu lần Vịnh vẫn an toàn từng bước leo cao. Phái nào đấu tố lẫn nhau cũng sợ bị Vịnh vạch áo. Thủ tướng Dũng thì dùng chiêu bài tha hoá Vịnh cho các Công ty của Vịnh làm kinh tế bừa bãi, chộp dựt toàn những miếng béo bở đẻ khoá miệng Vịnh lại.

Tổng bí thư Mạnh muốn “chơi” Thủ tướng Dũng, muốn nắm được thông tin để củng cố quyền lực, để bắt TT Dũng phân phối lại cũng cần bàn tay bẩn của Vịnh, nên lần nào cũng đề nghị thăng quan tiến chức cho Vịnh tại các hội nghi TW, mặc sự can gián của nhiều Cán bộ cao cấp khác.

Như con rắn lượn lờ ôm bọc “thâm cung bí sử” lượn giữa hai dòng nước một bên Đảng, một bên chính phủ, bên này là dung túng của TT Dũng, bên kia là nâng đỡ của Tổng bí thư Mạnh, Vịnh tung tăng uốn lượn ăn cả hai mang, danh và lợi đều mỹ mãn cả.

Nhưng câu chuyện về Nguyễn Chí Vịnh không chỉ dừng đến thế, nếu chỉ có vậy thì Vịnh cũng chỉ nằm mãi ở cái chức thiếu tướng -Tổng cục trưởng TC2 cũng là mỹ mãn rồi.

Trong những thập kỷ gần đây khi Trung Quốc đã trở thành cường quốc số 2 về kinh tế, đồng thời với sự bành trưóng ra Biển Đông thì quan hệ VN và Trung Quốc cũng đã thêm nhiều rắc rối, mặc dù là hai nước CS có cùng chí hướng nhưng trước quyền lợi dân tộc và chủ quyền đất nước thì dù có thỏa hiệp bên ngoài, ngấm ngầm chịu nhục và hạ mình với Trung Quốc bên trong thì công khai bán đứng Tổ quốc cho Trung quốc là một điều lãnh đạo đảng CS Việt Nam không thể, Trung Quốc cũng biết vậy, nhưng để Việt Nam lớn mạnh, Việt Nam xa rời Trung Quốc đi đến bến bờ phương Tây là việc Trung Quốc tuyệt nhiên không bao giờ để xảy ra.

Đã từ lâu tình báo Hoa Nam của Trung Quốc đã cài sâu người vào mọi mặt của đời sống kinh tế, chính trị, quốc phòng… của Việt Nam như một đội quân thứ 3 để ngăn cản Việt Nam phát triển, một Việt Nam yếu, và lệ thuộc Trung Quốc là một VN thuộc về Trung Quốc, Tổng cục 2 càng không phải là một ngoại lệ. Nguyễn Chí Vịnh là ai, làm những gì, tác ai tác quái đến đâu thì tình báo Hoa Nam Trung quốc đều biết và Vịnh không sợ ai mà chắc chắn phải sợ vòng kim cô của tình báo Hoa Nam và lầu Trung Nam Hải vì những việc mà Vịnh đã làm.Vịnh có thể lũng đoạn nội bộ giới cầm quyền VN, nhưng không thể bịt miệng các đại ca Trung Quốc được.

Trung Quốc phải bằng mọi giá đẩy Nguyễn Chí Vịnh lên vị trí cao nhất của lãnh đạo VN mà trước hết là thứ trưỏng rồi Bộ trưởng bộ quốc phòng, để thông qua Vịnh truyền khẩu dụ đến ban lãnh đạo VN rất hiệu quả mà không lộ quá sự trắng trợn gây bất bình trong công luận thế giới cũng như phản kháng của nhân dân VN. Những cạm bẫy mà Trung Quốc và Nguyễn Chí Vịnh giăng ra với ban lãnh đạo VN mà Thủ tướng Dũng và Tổng bí thư Mạnh mắc phải, đã không ngăn cản đuợc sự mong muốn của Trung Quốc và thế rồi Nguyễn chí Vịnh đã trở thành TW ủy viên và thượng tướng thứ trưởng BQP. Đồng thời với việc đôn Vịnh lên tại đại hội Đảng khóa 11 cũng là sự ra đi của Phạm Gia Khiêm UVBCT phó thủ tướng BT Bộ ngoại giao, một nhân vật cứng rắn trong quan hệ với TQ và không bị Vịnh cương tỏa nhiều nhất và là người phản ứng đẩy Vịnh lên cho thấy sự can thiệp rất sâu và rất thủ đoạn của TQ vào nội bộ lãnh đạo đảng CSVN.

Với cương vị mới Vịnh như một con thoi truyền đạt các mệnh lệnh từ Trung Nam Hải đến các lãnh đạo VN không còn là lén lút hoặc cấp thấp nữa mà đã trở thành chính thống, công khai và từ đây quan điểm của Lãnh đạo VN về quan hệ đa phương trong tranh chấp biển Đông đã bị gián tiếp hay trực tiếp thông qua Vịnh trong các cuộc tiếp xúc ngoại giao với nhiều nước càng ngày càng lu mờ, các diễn biến gần đây của VN, nhất là TT Nguyến Tấn Dũng đã không dám hé một lời khi Căm-phu-Chia tuyên bố trong hội nghị cấp cao ASEAN là trong chấp biển Đông không phải là tranh chấp quốc tế, mà là song phương bên nào bên ấy tự giải quyết, đã thấy sự lệ thuộc hoàn toàn Trung quốc của Lãnh đạo CSVN.

Thòng lọng của Trung Quốc càng thít chặt, sức ép của Nhân dân về chủ quyền rất lớn Lãnh đạo VN lại lượn lờ mời BTBQP Mĩ sang thăm, cho mấy tàu Pháp, Mĩ, Nhật, Ấn Độ ra vào nhằm đánh lừa dư luận nhưng những gì họ làm đã quá muộn không dấu đựợc sự thật nhu nhược và bản chất chỉ còn lo đến quyền lợi cá nhân và quyền lời Đảng của họ mà bán rẻ dân tộc, nhân dân cho thiên triều Trung Cộng.

Lật lại lịch sử của các hệ thống quyền lực chuyên quyền và tàn bạo đã cáo chung như nhà nước Đức quốc xã, Liên bang Xô viết thời Stalin, Irắc thời Saddam, Khơ me đỏ ở Căm phu Chia,… đằng sau các tên độc tài (và hệ thống quyền lực của chúng) được tôn lên hàng Thánh sống như Hitler, Stalin, Saddam, Polpot bao giờ cũng có bóng ma tử thần của những tên đao phủ như Gơben, Bêria, Ali hoá học, Tà mốc… mà đặc điểm chung của chúng là cực kỳ tàn bạo với bất kỳ ai - kể cả đồng chí của mình trên danh nghĩa bảo vệ lãnh tụ, bảo vệ tổ chức - nhưng thực chất là thanh trừng những ai cản trợ đến quyền lợi, quyền lực của chúng. Những kẻ này không làm "Thiên tử" nhưng có biệt tài quyết định được số mệnh của người khác, thao túng quyền lực; vì chỉ dưới một người mà trên cả muôn người. Chúng thường giữ các vị trí then chốt trong bộ máy quyền lực (Nội vụ, tổ chức Đảng), dưới sự chỉ đạo trực tiếp của lãnh tụ tối cao, có quyền sinh quyền sát trong tay, nhào nặn cả đất nước trở thành nhà tù và địa ngục, sẵn sàng bán linh hồn cho quỷ dữ, cam tâm dâng đất nuớc cho ngoại bang chỉ vì xuất phát từ lợi ích vật chất cá nhân mà liên hệ đến câu chuyện Nguyễn chí Vịnh đương nhiên không chỉ là câu chuyện thời sự mà còn mang tính lịch sử và quy luật.


Nguồn : DANLAMBAO

16 thg 6, 2012

Cơn khủng hoảng triền miên ở Vinalines và nhân vật Dương Chí Dũng


Vài ngày trước đây, Bộ trưởng Giao thông Vận tải Đinh La Thăng phân bua với dư luận rằng, ông ta bổ nhiệm Dương Chí Dũng làm Cục trưởng Cục Hàng hải Việt Nam để cứu Tổng công ty Hàng hải Việt Nam (Vinalines). Có nghĩa là nếu Dũng còn ở lại thì Vinalines còn mất đoàn kết, còn đấu đá nội bộ và dẫn tới suy thoái…

Lời trần tình này làm nhớ lại chuyện cách đây 7 năm…
Năm 2005 cựu Bộ trưởng Giao thông Vận tải Đào Đình Bình được Thủ tướng Phan Văn Khải giao nhiệm vụ phải tìm gấp một người đủ uy tín, có năng lực lãnh đạo, có phẩm chức đạo đức tốt để ông bổ nhiệm làm Tổng Giám đốc Vinalines thay ông Hà Đức Bàng. Nguyên nhân chính là nếu ông Bàng còn tại vị thì Vinalines còn rối ren, còn năm bè bảy mối và rệu rã.
Và ông Đào Đình Bình đã tiến cử Dương Chí Dũng – đương kim Tổng Giám đốc Tổng công ty xây dựng đường thủy (Vinawaco).
Ngày 23-08-2005 ông Phan Văn Khải kí quyết định bổ nhiệm Dương Chí Dũng theo đề nghị của Bộ Giao thông Vận tải và Bộ Nội vụ.
Tại buổi lễ được tổ chức rất hoành tráng, tốn kém, ông Đào Đình Bình công bố quyết định của Thủ tướng, vui mừng thông báo rằng tân Tổng Giám đốc Dương Chí Dũng là người được đưa về để cứu Vinalines!
CUỘC CHIẾN KHỐC LIỆT KÉO DÀI
Chính thức thành lập năm 1995, Vinalines tập hợp các thành viên ở cả ba miền bao gồm các công ty vận tại biển lớn, các cảng biển quan trọng và nhiều đơn vị phục vụ… Trong bối cảnh ngành đường biển thế giới đang ổn định và tiến triển, Vinalines từng bước hội nhập, mua sắm nhiều tàu lớn xây dựng và nâng cấp nhiều cơ sở hạ tầng kĩ thuật đáp ứng nhu cầu vận tải, xếp dỡ và làm các dịch vụ. Nhiều doanh nghiệp ăn nên làm ra uy tín của Vinalines bắt đầu lan toả, thu hút nhiều hãng tàu lớn, nhiều tập đoàn tầm cỡ thế giới đến Việt Nam hợp tác và liên doanh với Vinalines. Trụ sở chính của Vinalines từ một ngôi nhà nhỏ bé, khiêm nhường nằm trên phố Khâm Thiên, quận Đống Đa, Hà Nội được di chuyển về toà nhà cao chót vót nằm kề ngã tư Kim Liên – Lê Duẩn, nhìn sang là hồ Bảy Mẫu.
Những tưởng rằng về nơi ở mới phong thủy dư thừa Vinalines sẽ làm ăn phát đạt, thăng tiến vù vù, lắm tiền nhiều của, nhưng trái ngược lại, sự an bình mau chóng bị phá vỡ. Cuộc chiến âm ỉ từ lâu nay có dịp bùng phát và tâm điểm là sự xung đột một còn một mất giữa ông Vũ Ngọc Sơn, Chủ tịch hội đồng quản trị và ông Hà Đức Bàng, Tổng Giám đốc. Đơn thư tố cáo lẫn nhau gửi đi khắp nơi khiến Ủy ban Kiểm tra Trung ương nhảy vào cuộc và bên nào cũng tìm kiếm đồng minh nhằm tạo thêm vây cánh và sức mạnh để loại bỏ đối thủ!
Trận chiến kéo dài, cả hai bên đều thiệt hại nặng nề, tốn nhiều tiền của, thời gian chạy chọt và đấm mõm những kẻ tát nước theo mưa… rồi cũng vào hồi kết.
Anh hùng lao động thời kì đổi mới, nguyên Tổng Giám đốc, nguyên chủ tịch Hội đồng Quản trị Vũ Ngọc Sơn ngậm ngùi rời ghế về Ban Đổi mới doanh nghiệp Bộ Giao thông Vận tải ngồi chơi xơi nước, ít lâu sau xin nghỉ hưu. Một con người năng động, một chuyên gia đối ngoại cừ khôi, một lãnh đạo chủ chốt làm nên danh tiếng của công ty cổ phần Gemadept… đã phải lui vào hậu trường, nhường lại sân khấu cho ông Hà Đức Bàng múa may. Để tạm giữ yên lòng người đang ly tán, Bộ Giao thông Vận tải phải gượng ép phân công Thứ trưởng Bộ Giao thông Vận tải Phạm Duy Anh tạm giữ chức Chủ tịch Hội đồng Quản trị Vinalines và ông Hà Đức Bàng làm Tổng Giám đốc.
Sóng gió tưởng đã lặng đi sau mấy tháng yên lành thì những con cáo biển lại giằng xé nhau. Lần này ngoạn mục hơn và hấp dẫn hơn.
Tháng 10, năm 2004 những lá đơn tố cáo ông Hà Đức Bàng mắc nhiều sai phạm trong quản lý kinh tế, trong việc điều hành Vinalines và cả những chuyện cũ từ thời ông Bàng còn làm Giám đốc Inlaco, cả chuyện liên quan đến suất học bổng của con gái ông Phạm Duy Anh. Những lá đơn báo hiệu một cuộc chiến mới sắp xảy ra. Khác với những lần trước, thư tố cáo do cả ba ông Phó Tổng Giám đốc ký tên. Đó là các ông Mai Đình Hùng, Huỳnh Hồng Vũ, Đỗ Văn Nhân. Chuyện chưa từng xảy ra trong ngành Giao thông Vận tải.
Tháng 11, năm 2004, chuyện tới tai Thù tướng Phan Văn Khải. Ông lập tức ra lệnh tổ chức thanh tra và chỉ đạo Bộ Giao thông Vận tải khẩn trương xử lý vụ việc. Tới tháng 7, năm 2005, dựa trên kết luận của Thanh tra Chính phủ, ông Khải kí quyết định kỉ luật khiển trách ông Hà Đức Bàng. Do đã chỉ đạo ông Đào Đình Bình tìm người thay thế nên ông tin vào báo cáo của Bộ Giao thông Vận tải và Bộ Nội vụ về nhân vật đủ uy tín, đủ năng lực, có phẩm chất đạo đức tốt nên ông yên tâm kí quyết định bổ nhiệm Dương Chí Dũng làm Tổng Giám đốc Vinalines vào ngày 23 tháng 8, năm 2005. Với quyết định này ông hi vọng Dương Chí Dũng mau chóng ổn định tình hình, xóa bỏ xung đột kéo dài gây quá nhiều rối ren, xáo trộn nhân tâm ở Vinalines. Kèm theo đó, ông bãi chức Hà Đức Bàng để Bộ Giao thông Vận tải sắp xếp vịêc mới…

Xót xa thay, Thủ tướng đã bị cấp dưới bịt mắt, che giấu một sự thật phũ phàng là, chỉ trong 3 năm (2003-2005), Tổng Giám đốc Dương Chí Dũng đã gây nhiều tai họa lớn ở Tổng công ty xây dựng đường thủy Vinawaco. Di chứng của nó cho tới hôm nay vẫn chưa khắc phục nổi mặc dù những người kế nhiệm đã tìm mọi cách bù đắp những thiệt hại mà Dương Chí Dũng đã gây nên.
VINAWACO – NHỮNG CON SỐ KINH HOÀNG
Vinawaco thuộc loại tổng công ty 90 do Bộ Giao thông Vận tải quản lí, từ thời ông Nguyễn Thanh Bình (Bình voi) lập nghiệp (sau đó ông làm Phó Chủ tịch UBND Thành phố Hà Nội và đã mất) rồi qua thời Trường kính, Trần Nguyên…, đã đóng góp nhiều công sức khai thông luồng lạch, xây dựng nhiều công trình cảng lớn từ Hòn Chông – Kiên Giang tới Tiên Sa – Đà Nẵng về Hải Phòng, Quảng Ninh… Khởi đầu từ nhũng con tàu hút, tàu cuốc lạc hậu, công suất thấp, Vinawaco vay vốn, đầu tư mua sắm nhiều thiết bị hiện đại của Mĩ, Hà Lan, Bỉ… công suất 1500, 3000, 4000 m3/giờ, có thể phun xa cả ngàn mét, đủ sức tham gia đấu thầu các công trình mang tầm quốc tế.
Tiếc thay giữa ước mong với thực tế là hai ngả trái ngược nhau. Có tàu lớn mà thiếu việc làm, lãi mẹ đẻ lãi con nợ nần chồng chất, Vinawaco phải trông nhờ vào sự giúp đỡ của Bộ chủ quản. Các đời Bộ trưởng Lê Ngọc Hoàn, Đào Đình Bình đều tìm cách “đấu” mà “giao” cho Vinawaco nhiều gói thầu lớn nhưng cũng chỉ tạm giật gấu vá vai sống tạm bợ qua ngày. Năm 2011 Chính phủ phải chỉ đạo Bộ Tài chính cho phép Vinawaco chưa hạch toán tiền chênh lệch tỷ giá và lãi vay phải trả về khoản vay đầu tư mua ba tàu nạo vét của Mỹ. Thế mà khi “Tiến sĩ” Dương Chí Dũng nhận chức Tổng Giám đốc Vinawaco năm 2003, ông ta tiếp tục khuyến khích và kí duyệt dễ dàng cho các thành viên vay vốn, mua tàu hiện đại hơn, điển hình là Công ty nạo vét – xây dựng đường thủy 1 được vay gần 20 triệu USD (khoảng 280 tỉ đồng) mua tàu mang tên Thái Bình Dương trong lúc họ đã có hai con tàu trị giá 370 tỉ đồng đang nằm chờ việc! Có mấy ai tin nổi một công ty sắm toàn thiết bị tân kì nhưng doanh thu cả năm 2005 chỉ đạt… 87 tỉ đồng??? Các thành viên khác cũng chẳng hơn gì nên 8 doanh nghiệp của Vinawaco đã làm thâm hụt vốn chủ sở hữu tới 252 tỉ đồng. Cơ quan Kiểm toán nhà nước từng công bố số liệu: tại Vinawaco một đồng vốn làm lỗ 0,02 đồng!
Theo báo cáo của Vinawaco gửi Bộ Giao thông Vận tải năm 2005, số nợ mà Vinawaco phải trả là 2.556 tỉ (trong đó nợ ngắn hạn 1.626 tỉ) và năm 2006 số nợ lên tới 2.886 tỉ.
Nợ ngập đầu, khó khăn chồng chất, công nhân thiếu viêc làm nhưng quan chức lãnh đạo lại giàu lên nhanh chóng, dẫn tới việc đơn thư tố cáo bay như bươm bướm gửi đến những cơ quan chúc năng. Có lẽ chưa ở nơi nào số đơn thư tố cáo lên tới 5, 7 trăm như ở Vinawaco. Tuy thế, tất cả đơn thư đó cũng chẳng có kết quả gì.
Dương Chí Dũng ra đi bỏ lại sau lưng một gánh nợ khổng lồ, cái ghế Chủ tịch Hội đồng Quản trị và Tổng Giám đốc bị bỏ trống. Theo luật bất thành văn, ai giỏi chạy chọt, ai lắm của nhiều tiền và có người nâng đỡ thì dễ dàng nhảy vào chỗ trống, nhưng ở Vinawaco một chuyện lạ đã xảy ra. Bộ trưởng Đào Đình Bình mời ông Lưu Đức Tiến – một giám đốc dự án chinh chiến nhiều nơi, nhiều phen cứu thua cho Vinawaco – về làm Tổng Giám đốc “miễn phí”!!!

Ngồi trên ghế nóng với những chồng đơn thư khiếu kiên đầy ắp trên bàn cùng với chuông điện thoại réo liên tục mỗi ngày đòi nợ, ông Tiến mất ăn mất ngủ, áp lực đè nặng tháng này qua tháng khác. Ông cùng các cộng sự lao tâm khổ tứ 6, 7 năm nay nhưng tình hình công nợ vẫn không có cách khắc phục triệt để vì món nợ quá lớn, làm ăn ngày một khó khăn…
Trong khi ấy Dương Chí Dũng thả sức múa may trên cương vị Tổng Giám đốc rồi Chủ tịch Hội đồng Quản trị Vinalines, tranh thủ kết thân với nhiều quan chức cao cấp, gây dựng mối quan hệ mà người đời nói đó là lợi ích nhóm.
Con đường vinh thân phì gia đầy ánh hào quang phát lộ đúng vào dịp chiến lược phát triển kinh tế biển được cổ súy, Dương Chí Dũng ngó sang người anh em Vinashin đang tăng tốc nhờ những đống vàng, đô la từ trên trời rơi xuống, có quá nhiều cơ hội đục nước béo cò.
Và ông Dương Chí Dũng quyết chí theo chân ông Phạm Thanh Bình lao tới…!!!
*
Sau khi Dương Chí Dũng (DCD) về nhận chức ở Vinalines một thời gian thì Thứ trưởng GTVT Phạm Duy Anh được miễn chức Hội đồng quản trị (HĐQT) nên quyền hành nằm trọn trong tay DCD. Một lần nữa, cái ghế Tổng giám đốc (TGĐ) của Vinalines lại có khối kẻ nhòm ngó, nhiều ứng cử viên sáng giá đầu đơn xin chết! Nhiều người chạy đua nhưng ghế chỉ có một nên chỉ có một người được chọn. Đó là ông Mai Văn Phúc, nguyên TGĐ Vosa Quảng Ninh. Từ nghề đại lý vận tải, ông Phúc biết nắm bắt cơ hội đầu tư vào nhiều ngành nghề khác, giữa thời nhập nhem tranh tối tranh sáng, ông cũng gặt hái được khối tiền vàng, vì thế ông dư sức đưa đẩy… và đã thắng! “Cặp đôi hoàn hảo” Dương Chí Dũng - Mai Văn Phúc có vẻ hợp nhau theo cách kẻ tung người hứng, cùng mục tiêu “học và làm theo Vinashin” - một cục cưng đang được Chính phủ chăm sóc vô cùng chu đáo.
Nếu ông chủ tịch HĐQT DCD mạnh mồm tuyên bố từ năm 2007 rằng, đến năm 2010, Vinalines sẽ phát triển vốn đến 4 tỷ đôla USD. Trong số đó 2 tỷ USD đầu tư cho đội tàu biển, 1,5 tỷ USD xây dựng hệ thống các cảng biển lớn và 0,5 tỷ USD đầu tư vào mạng lưới logistic và hệ thống dịch vụ hàng hải phấn đấu lên sàn chứng khoán vào năm 2010!
Ngay lập tức TGĐ Mai Văn Phúc hồ hởi loan tin cho báo giới, đến năm 2008 Vinalines sẽ trở thành một tập đoàn hùng mạnh. Ông vạch ra chiến lược và lộ trình thực hiện, đa dạng hóa nghành nghề như Vinashin. Nào là xây dựng cảng cạn IDC ở Lào Cai, nào là đầu tư xây dựng các khu công nghiệp, khu đô thị mới ở Quảng Ninh, Vĩnh Phúc, Sài Gòn, Long An…
Trong bối cảnh nhiều tập đoàn, tổng công ty nhà nước đầu tư trái ngành trái nghề mà không bị Chính phủ và các bộ chủ quản thổi còi nên Vinalines vẫn được các ngân hàng cho vay vốn đầu tư mà không cần biết tới dự án đã được ai phê duyệt, cấp nào phê duyệt và cơ cấu trả lãi, trả nợ ra sao?
Vay tiền quá dễ hơn cả mong muốn khiến mấy ông chủ Vinalines và nhiều doanh nghiệp đua nhau đi mua tàu… cũ, quá tuổi quy định đưa về Việt Nam khai thác. Không được đăng kiểm ở Việt Nam thì treo cờ Mông Cổ, cờ Malta, cờ Liberia… cũng có sao đâu? Khắp thế giới người ta đều làm như vậy, luật pháp nào buộc tội được!
Còn xây dựng cảng biển cứ nhè vào mấy nơi đã được nhà nước đưa vào danh mục “phát triển kinh tế biển” như ở khu vực vịnh Vân Phong mà làm. Vốn đầu tư thỏa sức tăng chẳng có ai cấm cản gì. Vì vậy Vinalines với tư cách chủ đầu tư đã nâng số vốn đầu tư cho giai đoạn 1 thật kinh hoàng. Năm 2007 tổng mức đầu tư chỉ là 3,126 tỷ đồng thì 2 năm sau đã tăng lên 6,177 tỷ. Và lễ khởi công hoành tráng được tổ chức vào sáng ngày 31/10/2009 tại Đầm Môn, huyện Vạn Ninh, tỉnh Khánh Hòa có cả Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tới dự. Tại buổi lễ này, ông DCD dẫn mọi người vào “thế kỷ đại dương” nên việc đầu tư 3,6 tỷ đôla cho cảng Vân Phong trong tương lai là điều cần thiết. Giai đoạn 1 này chỉ 300 triệu đôla mới là bước khởi động để có thể đón tàu chở container từ 6.000-9.000 TEU. Nhưng cho đến hôm nay sau hơn 2 năm thi công, gói thầu 681 mới đóng được 145 cọc bê tông và cọc thép xuống lòng biển rồi đóng cửa công trường. Người ta chỉ để lại mấy người thợ chống rỉ cho số cọc đang nằm vất vưởng trên bờ và mấy người bảo vệ. Phía xa một chiếc máy đóng cọc nằm bất động. Con số 145/1729 cọc của gói thầu trị giá 1.000 tỷ đồng này là kết quả của việc đầu tư nóng vội, thể hiện sự nghiên cứu lập dự án hết sức cẩu thả… mà vẫn được phê duyệt, làm lãng phí và thiệt hại hàng trăm tỷ đồng nhưng được nấp dưới nguyên nhân hết sức… dễ thương, đó là chờ thiết kế mới để xây dựng cầu bến dài hơn, hiện đại hơn có thể đón tàu chở 12.000-15.000 TEU!
Trong sự phấn khích quá đà của thời đại Vinashin ngự trị, Vinalines cũng muốn chứng tỏ mình không quá thua người anh em trong lĩnh vực sửa chữa tàu biển. Một dự án xây dựng các nhà máy sửa chữa tàu biển đã được hoạch định, đặc biệt là nhà máy sữa chữa tàu biển Vinalines phía Nam. Họ lập luận rằng mỗi năm các đội tàu biển có 2-3 trăm lượt tàu cần sửa chữa và trong tương lai là 4-5 trăm lượt mà thị trường sửa chữa tàu hiện tại chỉ đáp ứng được 20-25%. Do vậy cần phải có ngay một nhà máy ở phía nam đảm nhận nhiệm vụ này. Ngài chủ tịch DCD sẵn lòng phê duyệt dự án đầu tư bằng quyết định số 687 ngày 27/6/2007 với tổng mức 3.853 tỷ đồng từ nguồn vốn tự có và vay thương mại. Trụ sở nhà máy nằm trên diện tích hơn 100 hecta thuộc xã Mỹ Xuân, huyện Tân Thành, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu và một ban quản lý dự án được lập ra. Ông Trần Hữu Chiều, Phó TGĐ Vinalines mới được đề bạt từ vai Chánh văn phòng được cử làm Trưởng ban. Ngày 1/10/2007, ông Chiều đệ trình văn bản xin mua ụ nổi 25.000 T của Nga sản xuất từ năm 1965 với giá 14 triệu 136 ngàn USD nhưng hơn 4 tháng sau vào ngày 14/2/2008, ông Chiều lại gửi văn bản xin điều chỉnh giá mua ụ nổi là 24 triệu 300 ngàn USD để mua chính chiếc ụ đó (N83), tăng hơn 10 triệu USD không có lời giải thích chính đáng nhưng ông Chủ tịch HĐQT và ông TGĐ ký duyệt ngay lập tức, vì ai cũng hiểu đó là sản phẩm của họ đẻ ra và ông Trưởng ban chỉ là kẻ hợp thức hóa các bước đi lấy lệ mà thôi.
Ụ được mua, được kéo về đậu tạm tại vùng nước của cảng Gò Dầu B thuộc quyền quản lý của Công ty cổ phần cảng Đồng Nai trên sông Thị Vải. Qua kiểm tra bằng mắt thường những người có chuyên môn quá kinh ngạc vì chiếc ụ đã ở trong thời kỳ hư hỏng nặng nề. Không ít người than rằng Vinalines đã bỏ ra gần 500 tỷ đồng để mua đống sắt vụn về chuẩn bị phá dỡ bán ve chai!
Tuy nhiên ông Dương Chí Dũng và Mai Văn Phúc ra vẻ như không biết đến điều này. Họ chỉ thị cho Ban giám đốc nhà máy ký hợp đồng sửa chữa ụ với nhà máy sửa chữa tàu biển Huyndai Vinashin, số tiền chi phí sửa chữa lên tới hàng chục tỷ đồng nhưng ụ vẫn không hoạt động được, làm chậm kế hoạch khởi công dự án và cũng góp phần làm tiêu tan sự nghiệp của TGĐ Mai Văn Phúc. Ông ta đứt gánh giữa đường, rời ghế TGĐ về nhận nhiệm vụ ở Phòng thư ký của Bộ trưởng GTVT Hồ Nghĩa Dũng, chật vật mãi ông mới được giữ chức Vụ phó Vụ Vận tải. Người về thay chỗ của ông là Nguyễn Cảnh Việt - nguyên Chủ tịch HĐQT, TGĐ Công ty cổ phần vận tải biển Bắc, được Thủ tướng Nguyến Tấn Dũng ra quyết định bổ nhiệm số 1389 ngày 27/8/2009.
Sau nhiều lần hoãn đi hoãn lại, ngày 19/7/2011 lễ khởi công xây dựng nhà máy sửa chữa tàu biển Vinalines phía nam được tổ chức khá rầm rộ và số tiền đầu tư đã leo từ 3.853 tỷ đồng lên gần 6.500 tỷ đồng! Giải thích về số vốn tăng thêm 150 triệu USD, Vinalines nói rằng họ sẽ sử dụng công nghệ cao, hiện đại nhất thế giới tại nhà máy này. Nếu ở Khánh Hòa, Huyndai Vinashin đang dùng hạt NIX để làm sạch vỏ tàu gây ô nhiễm nặng nề thì Vinalines dùng công nghệ siêu áp phun nước rất thân thiện với môi trường. Lượng chì trong không khí sẽ giảm tới 1.679 lần so với hạt NIX tuy nhiên giá thành sẽ đắt 8-10 lần ! Con số đưa ra thật là hấp dẫn.
Trở lại vấn đề ụ nổi N83 gây nhiều tranh cãi, các vị lãnh đạo Vinalines muốn tìm cách ém nhẹm các sự cố xảy ra nhưng họ có biết đâu rằng cái Ban giám đốc trực tiếp theo dõi việc sửa chữa ụ đã biết tranh thủ thời cơ đục khoét, nó cũng là đầu mối để cơ quan điều tra để mắt tới.
Câu chuyện bắt đầu xảy ra khi ông TGĐ nhà máy Trần Hải Sơn và Trưởng phòng Kế hoạch Trần Văn Quang “gửi giá” mỗi cân thép tăng thêm 10 ngàn đồng để đút túi riêng khoảng 1,5 tỷ đồng, tất nhiên số tiền này được hạch toán vào hợp đồng sửa chữa ụ nổi N83.
Cái sẩy nẩy cái ung, 4 người liên quan đến phi vụ cò con này đã bị cơ quan điều tra Bộ Công an khởi tố với tội danh tham ô tài sản XHCN và bị bắt tạm giam ngày 7/2/2012, trùng với ngày ông DCD nhận 2 quyết định: Quyết định số 142 của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký ngày 6/2/2012 bãi chức Chủ tịch Hội đồng thành viên Vinalines và quyết định của ông Bộ trưởng Đinh La Thăng bổ nhiệm ông làm Cục trưởng Cục Hàng hải Việt Nam. Tên dữ đến tai nhưng vẫn phải tỏ ra bình tĩnh để tổ chức buổi lễ nhận chức Cục trưởng vào ngày hôm sau 8/2/2012. Chẳng hiểu ở trại tạm giam ông Sơn và ông Quang đã khai những gì nhưng chỉ vài tuần sau các ông DCD, Mai Văn Phúc, Trần Hữu Chiều nhận được giấy triệu tập đến cơ quan điều tra Bộ công an… Mặt mũi các vị chuyển từ hồng hào sang màu xám đen đầy vẻ âu lo mà vẫn phải tỏ ra… ta chẳng sai phạm gì hết! Thế rồi cái gì đã đến thì phải đến.

Ngày 18/5/2012 cơ quan an ninh điều tra Bộ Công an đã khởi tố và bắt tạm giam ông Mai Văn Phúc, ông Trần Hữu Chiều tại nơi làm việc, còn ông Dương Chí Dũng nhanh chân tẩu thoát (xem Phụ lục dưới đây) trước sự ngỡ ngàng (???) của cơ quan điều tra. Giới thạo tin truyền tai nhau ông Dũng có tả phù hữu trợ nên "tẩu vi thượng sách” sẽ cứu được nhiều người liên quan, vụ án dễ bị chìm xuồng? Ông Dũng trốn đi rồi, những con số do Thanh tra Chính phủ công bố giờ chỉ còn là tài liệu tham khảo. Trong giai đoạn ông trị vì Vinalines con số lỗ tăng dần. Năm 2009 là 412 tỷ đồng thì năm 2010 là 1.273 tỷ đồng. Tổng số nợ năm 2009 là 17.071 tỷ đồng, chiếm 65,8% nguồn vốn thì năm 2010 tổng số nợ đã lên tới 36.599 tỷ đồng, chiếm 91,4% nguồn vốn. Những con số khô khan kiểu này thiên hạ nghe chán tai từ lúc Vinashin đổ bể nhưng có mấy ai bị kỷ luật, bị cách chức hay ra hầu tòa đâu! Nếu như không xảy ra vụ án ụ nổi N83 thì chắc chắn DCD vẫn còn ở ngôi Cục trưởng và biết đâu còn có thể lên cao nữa.

Việc DCD bỏ trốn mặc dù đã có lệnh truy nã nhưng giờ này người ta đang đồn đoán thông tin bị rò rỉ nên Dũng thừa thời gian trốn chạy. Dư luận thạo tin đồn rằng bố của ông DCD từng giữ chức Giám đốc Công an Hải Phòng thập kỷ 80 của thế kỷ trước, em ruột hiện là Phó GĐ công an Hải Phòng. Với một gia đình công an nòi như thế chuyện gì chẳng có thể xảy ra???
Trước sự mất tích bí ẩn của viên Cục trưởng mà chỉ cách đó hơn 3 tháng ông Bộ trưởng Đinh La Thăng ký quyết định bổ nhiệm và đích thân tới dự, trao bó hoa tươi thắm cho một nhân vật vừa xuống vừa lên như DCD. Bộ trưởng Thăng nói rằng ông làm như vậy là để cứu Vinalines. Lời giải thích mang đầy tính hài hước làm ông lại mất điểm trước dư luận xã hội. Giữ chức Bộ trưởng GTVT chưa đầy 1 năm, với những lời phát biểu, với những loại phí mà ông đề ra, người ta đã chán ngấy và coi ông là một chính khách chưa đủ tầm, nói năng phát biểu thiếu thận trọng, tùy hứng. Dư luận xã hội và đặc biệt là các đại biểu QH đang dự phiên họp đòi hỏi ông Thăng phải nghiêm túc giải trình sự việc ông bổ nhiệm ông DCD làm Cục trưởng hàng hải VN và chờ đợi từ ông một câu trả lời thỏa đáng…
Còn ở một nơi nào đó, ông DCD chắc sẽ cười đắc thắng vì nhiều kẻ phải ngàn lần biết ơn ông đã “bóng chim tăm cá” để chúng vẫn “bình yên” vì chưa bị lộ???
L.T.T.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN


PHỤ LỤC
AI TIẾT LỘ THÔNG TIN
ĐỂ DƯƠNG CHÍ DŨNG TRỐN THOÁT?
Blog: http://quanlambao.blogspot.fr/2012/06/ai-tiet-lo-thong-tin-e-duong-chi-dung.html#axzz1xuUDdR00
Vụ án Vinalines đã bị khởi tố từ tháng 1.2012 bởi cơ quan Cảnh sát điều tra thuộc cục Cảnh sát phòng chống tham nhũng (C48) trực thuộc trực tiếp Trung Tướng Phạm Quý Ngọ - Thứ trưởng Bộ Công An. Qua điều tra, Cơ quan Cảnh sát điều tra thuộc C48 đã phát hiện nhiều sai phạm nghiêm trọng gây thất thoát, thiệt hại hàng chục tỷ đồng, trong đó có cả việc mua và sửa chữa ụ nổi 83M của Vinalines là đầy đủ chứng cứ việc Dương Chí Dũng và đồng bọn lập hai bộ hồ sơ chứng từ để quyết toán khống khối lượng sửa chữa phần đáy ụ nổi và kê giá thêm 10.000 đồng/kg thép hàn vào hợp đồng, chiếm đoạt tiền của Vinalines chia nhau.
Tuy nhiên thời gian này, Chủ tịch Ban chỉ đạo chống tham nhũng vẫn còn thuộc Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, vì vậy vụ án vẫn nằm yên đó.


Ngày 15/5, Hội nghị Trung Ương 5 kết thúc với Nghị Quyết thể hiện quyết tâm của Đảng CS chống tham nhũng, thất thoát và Trưởng Ban chỉ đạo TƯ chống tham nhũng đươc chuyển về tay Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, thì 02 ngày sau vụ án Vinaline mới bị khởi tố bị can và chính thức Dương Chí Dũng cùng Mai văn Phúc - Nguyên Tổng giám đốc và Trần Hữu Chiều - Phó Tổng giám đốc Vinaline Chiều đã bị khởi tố ngay vào chiều ngày 17/5 và hai ông Phúc và Chiều đã bị bắt giam ngay tối 17/5. Riêng Dương Chí Dũng chưa bị bắt.
'Người dân sống gần đó cho biết sáng ngày 16/5, hai vợ chồng ông Dũng vẫn dắt tay nhau đi ăn sáng... Vào khoảng 21h ngày 17/5, khi anh đứng ở tầng 4 nhà chếch đối diện đã nhìn thấy nhà ông Dũng cúng bái ở tầng 3 và có đặt mâm cúng ra lan can tầng 3' - Theo Báo Tin Tức của Việt Nam.
Trở về trước đó khoảng vài ngày trong khi Hội Nghị Trung Ương chuẩn bị kết thúc thì vào buổi tối người ta nhìn thấy Dương Chí Dũng đến tư dinh Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, sau đó khá muộn y đến nhà Phạm Quý Ngọ đi chiếc xe Mercedes 7 chỗ ngồi.


Phạm Quý Ngọ có mối quan hệ mật thiết với Dương Chí Dũng từ lâu, Tết nguyên đán hàng năm Tướng Ngọ đều xuống liên hoan tất niên cùng Vinaline và công ty thành viên. Đồng thời Tướng Ngọ lên được Trung Tướng và bổ nhiệm chức vụ Thứ trưởng Bộ công an nắm Tổng cục cảnh sát ai cũng biết là vì Tương ngọ là đệ tử của 3 Dũng.
Một dấu hỏi đặt ra: Tại sao Cục cảnh sát điều tra của Phạm Quý Ngọ không ký Quyết định khởi tố bị can và bắt tạm Dương Chí Dũng cùng lúc với Phúc và Chiều vào tối 17/5/2012 mà lại phải chờ đến sáng hôm sau Cục Cảnh sát điều tra mới mang Quyết định khởi tố bắt tạm giam Dương Chí Dũng đến văn phòng Bộ Giao thông vận tải và Cục hàng hải? Họ lấy cớ Dương Chí Dũng đang kiêm chức vụ Bí thư Đảng uỷ Cục Hàng hải nên phải làm thủ tục tạm đình chỉ chức vụ Đảng trước khi bị bắt vì Đảng viên ĐCS thì KHÔNG thể mắc sai phạm! Chính điều này đã kéo thêm thời gian cho Dũng trốn thoát.


Vậy ai là kẻ đã tiết lộ thông tin và cố tình mua thêm thời gian cho Dương Chí Dũng bỏ trốn đến đây thì ai cũng thấy rõ. Bộ trưởng Bộ công an Trần Đại Quang chỉ cần buộc Tướng Ngọ trả lời câu hỏi đơn giản như vậy là dễ dàng vạch mặt được Phạm Quý Ngọ và ai đứng sau tất cả vụ bỏ trốn ngoạn mục này.


Thám Tử


Nguôn: Ở DÂY

14 thg 6, 2012

Ước làm người Tàu trên đất Việt!

Bộ trưởng Bộ 4T Nguyễn Bắc Son vừa khẳng định Việt Nam không cho phép ra báo chí tư nhân. Thấy vậy, cứ tưởng rằng nhà nước ta còn quyết một bề “vô sản chuyên chính”. Nhưng không phải thế, theo một bản tin của báo Người lao động ngày 13/6/2012 thì chỉ sau một vài động tác làm xiếc, cuối cùng một tư nhân Trung Quốc đã “chiếm lĩnh truyền hình cáp Quy Nhơn”, thậm chí có thể “sản xuất chương trình” (!), làm những việc mà chính Trung tâm Truyền hình cáp Quy Nhơn cũng không được phép!

Sự nhạy cảm chính trị bậc thầy của một Đảng Cộng sản biến đâu mất, hay đã dùng để ứng phó với dân chúng hết rồi? “
Giặc ngoài” chẳng thấy, chỉ thấy “thù trong” nơi nhân dân ư?

Xâu chuỗi một loạt các sự kiện cùng tính chất như vụ bauxite Tây Nguyên, cho "thuê" đất rừng ở vùng biên giới nhạy cảm, cho "doanh nhân" Trung Quốc "nuôi cá" ở cảng Cam Ranh… vân vân, thì một đầu óc đui mù cũng phải bật lên hai chữ: TRUNG QUỐC! Mà Trung Quốc là ai? Xin thưa chính Đảng Cộng sản Việt Nam đã xác định đây là “kẻ thù truyền kiếp” chưa bao giờ từ bỏ âm mưu thôn tính nước ta! Điều này cả thế giới đều biết, người Việt Nam nào cũng từng biết, chẳng lẽ chỉ những người lãnh đạo Việt Nam hôm nay (từ bộ trưởng trở lên) lại bỗng dưng không biết?

Không thể không biết. Nhưng nếu biết sao không phổ biến tinh thần cảnh giác ấy đến toàn quân, toàn dân, mà lại chủ trương thủ tiêu tinh thần cảnh giác ái quốc bằng 16 chữ “vàng dởm”, sao cứ để những hiện tượng nguy hiểm đến an ninh quốc gia xúc tiến ngày một nhiều thêm, cứ như thể hai anh lái buôn (nội xâm và ngoại xâm) đã thống nhất một phương án “diễn biến hòa bình, gậm nhấm hòa bình, thôn tính hòa bình, tự diễn biến, tự dâng hiến” trên hình hài đau thương của Tổ quốc vậy?

Thương binh nặng đâu, nhân dân tự phát đâu, phải tiến vào những nơi đã để cho người Tàu được trá hình “rải quân” trên những nơi trọng yếu (phát thanh-truyền hình cũng là nơi trọng yếu trao cho Bộ trưởng 4T quản lý), chứ sao lại ngoặt sang tấn công một ông Tiến sĩ Hán nôm biết bênh dân nghèo, tấn công một đảng viên 82 tuổi quyết dành quãng đời còn lại cho sự Minh bạch của đất nước? Đây chính là mối lo “chệch hướng” chứ không gì khác. Chuyện chệch hướng này là vô tình hay chủ tâm?


Trong những trường hợp “thả lỏng” đối với người Tàu, xin đừng quy tội cho người cầm quyền là thiếu sâu sát (do bận nhiều việc dân việc nước) mà oan. Có vô số ví dụ cho thấy người dân Việt được quản lý hộ khẩu rất chặt, xin được minh chứng bằng trường hợp cụ thể có văn bản như sau.


Năm 2004 vợ tôi đưa tôi (HSP) ra Hà Nội chữa bệnh, khi đi đã báo Tổ trưởng dân phố, nhưng khi về bị Công an gọi lên
xử phạt hành chính (nộp tiền ở kho bạc) vì khi đi chưa trình Công an. Họ trưng ra một văn bản nói rằng: Mọi công dân Việt Nam trên 15 tuổi, ra khỏi nhà 24 giờ đồng hồ phải có phép của Công an!

Trong khi đó, người Tàu đến Việt Nam lúc nào, trốn biệt tăm lúc nào thì không ai biết, tự do quá, ngang nhiên quá. Vậy rõ ràng người Tàu là công dân loại một,
người Việt bản xứ chúng ta chỉ là công dân loại hai. Vậy ai mới là chủ nhân đất nước? Ai “được” nước, ai “mất” nước hả giời? Hoặc giả người Việt muốn được tự do trốn biệt tích như người Tàu thì ít nhất cũng phải cuỗm của nhân dân vài chục tỷ như đồng chí Dương Chí Dũng? Việc ấy dân lành chúng mình chịu thua.
 
Nguồn : HÀ SĨ PHU

Nếu công bố tiếp clip phao thi, tôi không có đất sống Read more: Quan Lam Bao: 'Nếu công bố tiếp clip phao thi, tôi không có đất sống'

Sau 06 Video Clip ném phao thi, Bộ giao dục đào tạo vẫn thản nhiên công bố "Các Trường tổ chức thi nghiêm túc...". Đó là lý do vì sao mà thầy giáo Đỗ Việt Khoa - Người thày đi đầu trong phong trào chống tham nhũng trong ngành giáo dục và bản thân thầy đã bị trù dập, đầy ải... Hãy nghe ý kến của thầy Khoa chia sẻ:

Là người trực tiếp hướng dẫn học sinh quay clip ném "phao" ở THPT Đồi Ngô, thầy giáo Đỗ Việt Khoa khẳng định, gian lận ở Bắc Giang khá phổ biến. Nhưng nếu tiếp tục công bố clip ở các hội đồng khác, ông sẽ "không có đất sống".
 
- Trong kỳ thi tốt nghiệp THPT vừa qua, tại sao ông lại chọn Bắc Giang làm nơi tổ chức quay clip tiêu cực thi để lấy chứng cứ?
- Hai năm nay, các thầy cô ở miền Bắc gọi điện cho tôi nói rằng: "Thầy Khoa ơi, chúng tôi tiếc cho công sức của thầy quá, 'Hai không' hỏng hết rồi". Họ kể, chưa có giải bài tập thể nhưng giám thị để cho các em chép thoải mái. Năm ngoái, tôi lên một tỉnh miền núi phía Bắc và chứng kiến hội đồng thi có 7 phòng, 14 giám thị đều bỏ vị trí ra ngoài hết. Cháu tôi nói phao được mang vào thoải mái nhưng không có đáp án từ ngoài ném vào và tôi nghĩ mức độ đó bình thường.
Còn các thầy cô ở Bắc Giang gọi điện cho biết, tình trạng thi rất hỗn loạn, trường giải bài tập thể các môn Toán, Lý, Hóa, Anh, Sinh học, sau đó photo rồi ném bài vào phòng... Tôi hỏi sao các thầy cô không chấn chỉnh thì họ bảo: "Chúng em sợ lắm, chẳng làm được như thầy đâu". Khi ấy tôi nói là năm tới sẽ nghĩ cách nhờ các thầy cô thu thập chứng cứ gian lận.
 
Đợt thi vừa qua, tôi chọn 3 huyện khác nhau ở Bắc Giang và nhờ hoặc thầy cô quay cho tôi, hoặc tìm các em học sinh dũng cảm nhất quay. Tôi bày cho họ cách dùng bút quay, ai không có tôi cho mượn. Ở trường Đồi Ngô, thầy Ngọc tìm được 3 học sinh nhưng chỉ có 2 máy quay nên chỉ làm được ở 2 phòng khác nhau. Một người đứng ở cổng trường quay lại diễn biến khu vực thi.
 
- Vậy mục đích của việc tổ chức quay clip gian lận phòng thi của ông là gì?
- Việc này chẳng mang lại cho tôi lợi nhuận hay lợi ích gì mà chỉ để cho ngành giáo dục thấy rõ tình hình, chấn chỉnh 'Hai không' cho chúng tôi đỡ xấu hổ. Và các clip cho thấy gian lận ở Bắc Giang khá đại trà, riêng trường Đồi Ngô là trọn vẹn nhất. Lãnh đạo hội đồng chuyển đề cho những người không có chức năng giải, xong photo thu nhỏ đưa vào phòng. Riêng 3 môn Văn, Sử, Địa, họ để cho thí sinh quay cóp và không ngăn cản.
Tôi muốn làm thêm ở một số huyện nữa nhưng không có tiền để mua máy quay. Nếu tôi có 100 triệu đồng mua máy quay, có lẽ sẽ có hình ảnh ném phao ở cả tỉnh Bắc Giang. Còn clip của huyện Việt Yên và Lục Ngạn xin giữ bí mật vì clip ở một hội đồng thi Đồi Ngô khi công bố đã ảnh hưởng cả trăm người. Nếu công bố ở các hội đồng khác, tôi lại nhiều kẻ thù quá, không có đất sống.
 
- Khi sử dụng học sinh để quay clip, ông đã tính toán thế nào về khả năng các em có thể bị kỷ luật vì vi phạm quy chế?
- Việc liên lạc với thí sinh là của các thầy cô giáo sở tại. Đừng gọi học sinh là vật thí nghiệm, đó là sự hy sinh mất mát. Người Việt mình dở lắm, hay thờ ơ với đấu tranh, rất ghét người nào hay đi tố cáo, mặc dù họ đấu tranh cho đất nước tốt đẹp lên. Các em học sinh đáng được khen ngợi vì dám làm. Từ trước đến nay tôi không khuyến khích ai chống tiêu cực cả, chỉ dám nhờ các thầy cô địa phương và cảnh báo trước với họ là hậu quả nặng lắm, thầy cô nào sắp bỏ việc, sắp giã từ ngành thì hãy làm.
Còn quy chế của Bộ rất kỳ quái. Trong trường hợp này, máy quay là một cái bút, phục vụ cho việc viết, không thể phục vụ cho quay cóp bài được. Do đó, cái bút cũng giống như cái thắt lưng thôi, chỉ khác là nó giúp xã hội nhìn được diễn biến của sự việc, hoàn toàn không giúp em học sinh đó được gì. Quy chế do con người tạo ra để phục vụ kỳ thi nghiêm túc. Khi quy chế mà cản trở, chống lại việc tố cáo hành vi gian lận thì đó thì phải thay đổi ngay.
 
Nếu năm nay học sinh quay clip bị xử lý thì xin Bộ chấm dứt 'Hai không' ngay bởi sẽ không còn ai dám tố cáo đâu. Bộ có ngần ấy thanh tra, ngần ấy người mà những năm đi làm 'Hai không" chẳng quay được clip nào, chẳng phát hiện được tiêu cực gì. Trong khi một học sinh bé con con lại quay được.
 
 
Sau khi tố cáo hàng loạt sai phạm của lãnh đạo THPT Vân Tảo, thầy giáo Khoa bị trù dập nhiều năm và phải chuyển sang trường khác dạy. Ảnh: Tiến Dũng.
- Là người ủng hộ phong trào "Nói không với tiêu cực và bệnh thành tích", ông đánh giá thế nào về tỷ lệ tốt nghiệp tăng dần đều theo từng năm?

- Năm đầu tiên của 'Hai không', tỷ lệ đỗ tốt nghiệp giảm mạnh, trường Vân Tảo của tôi trước đây đỗ 99% nhưng năm 2007 tụt xuống còn 29%. Phụ huynh và học sinh đi qua nhà tôi là réo lên chửi: "Khoa điếc!". Sau những năm phản ánh tương đối sát thực tế thì 3 năm trở lại đây tỷ lệ tốt nghiệp càng ngày càng khác xa và clip quay ở Bắc Giang đã lý giải vì sao.
Ví dụ, như Tuyên Quang, năm 2007 đỗ được 14,5% nhưng giờ đỗ 98%. Con số đó khác xa thực tế. Tuyên Quang có dám cho tôi chọn một trường bất kỳ thi thử, kinh phí hết bao nhiêu tôi chịu, nếu như kết quả được giữ nguyên. Còn kinh phí tỉnh phải trả nếu kết quả giảm dưới 50%. Tôi cá là tôi chọn một trường bất kỳ của họ, tỷ lệ đỗ không quá 50%.
Đây là phát biểu riêng của tôi, nhưng căn cứ vào những gì tôi nắm được từ thầy cô ở các tỉnh đó gửi về. Làm sao các tỉnh miền núi như Tuyên Quang lại đỗ tốt nghiệp cao hơn cả Hà Nội, Hà Tây và TP HCM. Tôi không tin chuyện đó và chúng ta đừng nhắm mắt vào khen, tâng bốc nó lên. Trong nghề giáo ai đó rung đùi tự hào với tỷ lệ đỗ cao, chứ những giáo viên chúng tôi chua chát lắm.
 
- Ông nghĩ gì nếu sự kiện ở Đồi Ngô được coi là dấu chấm hết cho 'Hai không'?
- Tôi vẫn hy vọng vào hai không. Bộ trưởng Nguyễn Thiện Nhân đã chuyển sang giữ chức Phó Thủ tướng, nhưng những người có tâm ở Việt Nam còn nhiều lắm. Không nói đến quan chức, một giáo viên bình thường cũng đem lại cho mình hy vọng cơ mà. "Hai không" có thất bại ở nơi này nơi kia nhưng vẫn có nhiều nơi không thất bại bởi người ta không dám công khai hóa ép uổng giáo viên phải cấy điểm, bắt giáo viên phải đi ném bài. Đồi Ngô (Bắc Giang) là cá biệt.
Tôi không chắc vụ việc ở Bắc Giang có được coi là một bước ngoặt để việc đấu tranh chống tiêu cực chuyển sang một giai đoạn mới hay không, chỉ biết rằng ngay trong lực lượng giáo giới, học sinh đều rất sợ đấu tranh. Ai làm cho thầy và trò cả nước sợ đấu tranh với cái xấu đến thế? Câu này xin hỏi các lãnh đạo, đừng hỏi tôi.
 
Nếu đợt này Bắc Giang cách chức lãnh đạo hội đồng thi, kỷ luật ở mức nặng nhất với những người trực tiếp đi ném bài là đình chỉ công tác, tôi chắc chắn sang năm sẽ không còn trường nào tiêu cực nữa. Còn nếu Bắc Giang xử lý xuê xoa, vẫn cảnh cáo nhắc nhở nhau thôi thì sang năm nó vẫn đâu vào đấy.
 
- Trong đề thi Văn năm nay có một câu hỏi về sự dối trá. Thầy nhìn nhận thế nào khi chính trong ngành giáo dục vẫn còn nhiều dối trá?
- Bệnh này là bệnh hơi đặc trưng của của người Việt. Tôi chắc rằng thông qua việc giải quyết vụ thi cử ở Bắc Giang, Bộ Giáo dục cũng chịu không giải quyết được thói dối trá. Cứ nhìn cách giải quyết như bây giờ, Sở GD&ĐT Bắc Giang chỉ đáng nhận điểm 0 về bài luận thói dối trá.
Nếu đặt mình ở cương vị lãnh đạo Sở hoặc Bộ Giáo dục, khi biết tin học sinh quay clip gian lận thi cử, đầu tiên tôi sẽ hoan hô em và điện thoại hỏi nhà học sinh ấy ở đâu để đến thăm và nhờ em mở clip cho xem. Sau đó, tôi sẽ yêu cầu công an tỉnh xử lý vụ việc, truy tố lãnh đạo hội đồng thi tội làm lộ bí mật quốc gia, phá hoại kỳ thi quốc gia, phá hoại phong trào "Hai không" rất lớn mà 64 giám đốc Sở cùng ký.

Nguồn : Ở ĐÂY

13 thg 6, 2012

LỢI BẤT CẬP HẠI CHO MỘT LÒNG TIN

Người ta cũng tự vấn, không biết giá trị của mùa màng “lại quả” bội thu trên các công trình vinh danh thờ tự “Bác ta” và dòng họ bà con của “Bác ta” ở tỉnh Nghệ An và khắp nước nó béo bở quyến rũ như thế nào mà thu nhập trung bình của người dân VN (GDP) còn héo hon như thế này (kể từ lập quốc XHCN tới nay): Chỉ 1.061 USD/năm (2010) còn lâu lắm mới được như TháiLan: 8.479 usd, Đài Loan 25.000 usd, Hàn Quốc 27.000 usd… mà họ cứ hào hứng phấn khởi động thổ xây dựng hết lăng tẩm này đến đền thờ khác cho cật ruột của Bác và luôn “cho những người trong gia đình” ông Hồ Chí Minh!?...



Lăng ông Hồ 

Lật lại chuyện năm ngoái. Sáng 3/6/2011, tại chân núi Động Tranh thuộc dãy núi Đại Huệ, xã Nam Giang, huyện Nam Đàn (Nghệ An), Tỉnh uỷ, UBND Nghệ An đã tổ chức lễ khánh thành công trình bảo tồn, tôn tạo khu mộ bà Hoàng Thị Loan, thân mẫu ông Hồ Chí Minh. 

Cổng vào lăng mộ Hoàng Thị Loan, mẹ ông Hồ (Nam Đàn, Nghệ An) 

Nhắc lại một chút di lụy để nhân dân “suy ngẩm” lịch sử lăng mộ này: 

- Sau khi gặp ông Hồ Chí Minh ở Hà Nội (03/11/1946), trở về ông Nguyễn Sinh Khiêm đã chỉ cho những người thân trong dòng họ biết “Đây chính là mộ của mẹ tôi”

- Ngày 05/7/1983, Ban Thường Vụ tỉnh ủy Nghệ Tĩnh ra Nghị quyết số 03/NQ.TU tôn tạo, nâng cấp mộ Bà Hoàng Thị Loan. 

- Ngày 19/5/1984, Đảng bộ nhân dân tỉnh Nghệ Tĩnh và LLVT Quân khu 4 đã tổ chức lễ khởi công, ngày 16/5/1985 một khu phức hợp mộ phần khang trang đẹp đẽ của bà Hoàng Thị Loan được khánh thành. 

- Ngày 11/8/2004, UBND tỉnh Nghệ An ra Quyết định số 3006/QĐ.UB.CN phê duyệt dự án bảo tồn, tôn tạo lại khu mộ Bà Hoàng Thị Loan - Ngày 21/7/2010 Đảng bộ nhân dân tỉnh Nghệ An tổ chức Lễ khởi công tôn tạo khu lăng mộ. - Ngày 03/6/2011 (tức ngày 02/5 Tân Mão) tổ chức Lễ khánh thành Công trình Lăng mộ. 

Từ một mộ phần giản đơn, được nâng cấp lần thứ I (1985), mộ phần bà Hoàng thị Loan trở thành “khu mộ phức hợp” như quan lại triều đình. 

Nâng cấp lần thứ II (2011) như lăng tẩm của hàng “vương phi, thái hậu” sự bề thế của nó vượt qua cả khu lăng mộ Vua Mai Hắc Đế, gần khu vực (một vị vua có công đánh tan quân xâm lược nhà Đường đô hộ VN,kỷ thứ 713 giành lại độc lập).

Đây gọi là “nhà tiếp khách” của lăng mộ bà Hoàng Thị Loan! 

Mộ bà Hà Thị Hy - Bà nội ông Hồ 

Mộ bà Hoàng Thị Loan mẹ ông Hồ trong khu lăng tẩm. 

Và hôm nay nối tiếp cái “khí thế lăng mộ bà Hoàng Thị Loan” của năm 2011 réo gọi, ngày 10/ 06/ 2012, chính quyền và Đảng ủy Nghệ An lại hào hứng tổ chức buổi lễ động thổ tiếp theo để xây dựng đền thờ cho “những người trong gia đình” ông Hồ Chí Minh tại Núi Chung (Nam Đàn, Nghệ An) bao la hùng vĩ hơn!??. 

Phối cảnh đền thờ gia đình ông Hồ Chí Minh (Nam Đàn Nghệ An) 

Cần nhắc lại cho toàn nhân dân hình dung, nếu ai chưa từng biết: 

Ngoài hai cái “công trình” gần đây đã và sẽ xây dựng nói trên thì cũng tại xã Kim Liên huyện Nam Đàn, Nghệ An (một vùng rất hạn hẹp, không đủ đất canh tác nông nghiệp, bởi dân số đông) đã tồn tại một quần thể rộng tới trên 205 ha gọi là Khu di tích lịch sử Kim Liên để tưởng niệm ông Hồ, trong đó gần như có đủ sự hiện diện của “bộ máy sản xuất” ra ông Hồ Chí Minh và những người thân trong gia đình ông. 

Toàn bộ khu di tích bao gồm nhà tranh xưa của ông Nguyễn Sinh Sắc và bà Hoàng Thị Loan; ngôi nhà của ông bà ngoại của ông Hồ; nhà thờ chi họ Hoàng Xuân (thuộc cụm di tích Hoàng Trù); nhà ông Phó bảng Nguyễn Sinh Sắc; nhà cụ cử Vương Thúc Quý – (thầy học khai tâm) của ông Hồ; nhà thờ họ Nguyễn Sinh; nhà cụ Nguyễn Sinh Nhâm (ông nội của ông Hồ); khu trưng bày các hiện vật, tài liệu và nhà tưởng niệm ông Hồ (thuộc cụm di tích Làng Sen); phần mộ bà Hoàng Thị Loan ở Động Tranh trên dãy Đại Huệ. 

  ......( Tự đục bỏ )
Cả nước gần như không sót tỉnh thành nào mà đảng và nhà nước CSVN bắt xây dựng để nhân dân “Thờ”!?? Và hôm nay lên một tầm cao “vinh hiển” mới là “thờ” luôn “cho những người trong gia đình” ông Hồ Chí Minh!?? – Buộc lòng chúng ta phải tự hỏi: Có khác biệt gì không? của tố chất nhân cách và thông minh của con cháu Rồng Tiên Âu Lạc và thế giới còn lại!. 



Nguồn : THANH TRÚC