Chào mừng bạn đến với blog ĐỌC & SUY NGẪM .

22 thg 3, 2011

Luật pháp mù mờ hay do sự thỏa hiệp trầm trọng ở “chóp bu” quyền lực ?


“Báo cáo tại phiên khai mạc kỳ họp Quốc hội thứ 9 sáng nay (21/3), Phó Thủ tướng thường trực Nguyễn Sinh Hùng cho hay, Bộ Chính trị đã quyết định không xử lý kỷ luật với các tập thể, cá nhân trong Chính phủ liên quan đến tình hình sai phạm ở Vinashin…”( Vietnamnet )

Thông tin này khi được các phương tiện thông tin đại chúng đưa ra đã làm cho vụ Vinashin, một vụ án nghiêm trọng nhất từ trước tới nay, một vụ án kinh tế đã làm thất thoát khối lượng tài sản lên tới gần 100.000 tỷ, tương đương với gần 5 tỷ USD, chiếm 1/20 tổng thu nhập quốc dân. Số lượng tài sản này “đã đội nón ra đi” dưới chiêu thức: đầu tư vào các dưn án kinh doanh không có hiệu quả, thua lỗ, không thu lại được vốn…

Hiện chưa có được câu trả lời tin cậy, đảm bảo có tính khả thi của người có trách nhiệm: khi nào có thể thu hồi được khối lượng tài sản công khổng lồ này? Nếu không thu hồi được xin hãy chặt đầu tôi đi ?!
Dư luận về vụ án này giống như một quả bóng xoáy trong lòng dư luận bấy lâu nay, bỗng xưng bị chọc một nhát, xì hơi, nằm liệt, tẹp lép… biến thành một đám da bầy nhầy…

Việc tháo van, xì hơi “quả bóng” trách nhiệm Vinashin trước dư luận tất yếu nó sẽ được chuyển hóa “ “khối u” này sang một dạng vật chất khác; bởi vì vật chất không tự nhiên mất đi và cũng không tự nhiên xuất hiện theo định luật bảo toàn năng lượng. Năng lượng xì ra của cái “quả bóng” trách nhiệm Vinashin này đã chuyển hó thành cái “vòng kim cô” trước hết siết chặt những cái đầu đang bốc lửa tại diễn đàn Quốc hội tại phiên họp mang ý nghĩa chợ chiều… Chắc chắn, trong cái phiên họp Quốc hội cuối khóa này, sẽ không ít vị muốn cái phiên họp này có vài lời để mong “không thành công cũng thành nhân”; thế nhưng mọi chuyện đã an bài, bóng đã chọc cho xì hơi rồi, còn đâu mà đá ?

Có thể hiểu tâm trạng này của một vài ông nghị được giao khoác áo đại diện của dân, thay mặt dân đứng ra giám sát các cơ quan công quyền, hiểu, cám cảnh cái vị thế “bù nhìn trông dưa” của mình qua sự vắn dài của ông Nguyễn Minh Thuyết với một trang Web cá nhân:” Còn gì nữa mà nói “…

Thật quá khen cho cái thao tác tổ chức táo bạo đến mức liều lĩnh, bất chất luật pháp, cương thường này; Thao tác này có thể tạo ra được ổn định nhất thời, tháo được kíp nổ của quả bom sắp nổ; thế nhưng cái thùng thuốc nổ ấy là lòng dân, là công luận thì vẫn còn nguyên; không ai bê đi đâu được. Và khi kíp nổ này bị moi ra tự trong thùng thuốc nổ ấy sẽ có kíp nổ khác ló đầu, nó khác với những quả bom cơ khí…

Với sự quyết định đã được thông báo này, Bộ Chính trị đã biến thành một bộ máy siêu quyền lực có thể hô biến bất cứ điều gì thứ gì đang diễn ra trên đất nước này? Với chủ trương này buộc lòng tất cả các đảng viên trong guồng máy của Đảng không thể có tiếng nói khác, nếu không bị kỷ luật?

Một vụ án chưa xét xử, những can phạm đã bị bắt chưa được đưa ra minh xét trước vòng móng ngựa đến minh định xem tội lỗi đến đâu, thế mà nó đã bị khoanh lại, đã được mặc định hình thành dạng án bỏ túi rồi thì bàn mà làm gì, nói mà làm gì, viết mà làm gì?
Một blog đã chua chát thốt lên trên blog của Phamvietdaonv: “Vậy là Bộ CT đứng trên cả pháp luật, trên tòa án”; Còn một blog khác thì cay đắng:” Đợi đến khi bọn nó bán hết nước Việt Nam này rồi "kỷ luật" một thể ???”

Trong khi đó Luật Hình sự quy định tham ô một tỷ có thể bị xếp vào khung hình phạt tử hình; thiếu tinh thần trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng được xếp khung từ 7 năm tù tới chung thân. Còn cái vụ án này…hơ…hơ…chỉ mấy thằng cò…con tép bì tống giam ?!

Người dân đang nuôi một hy vọng cho dù là nhỏ nhoi: sau Đại hội Đảng, một ekip mới hình thành sẽ tạo thêm sinh khí mới le lói nào đó; nhưng xem chừng mọi chuyện rồi vẫn “ vũ như cẩn “…

Một quyết định của Bộ Chính trị cho dù là của một cơ quan siêu quyền lực đi chăng nữa cũng không chỉ đăng báo là xong; đưa ra Quốc hội yêu cầu các đại biểu trong đó đến trêm 90 % là đảng viên ngậm miệng là yên chí lớn…
Bộ Chính trị là cái đầu của một Đảng macxit theo đường lối duy vật biện chứng chắc phải hiểu hơn ai hết định luật Bảo toàn năng lượng của Lômônôxôp:” Vật chất không mất đi và không tự nhiên xuất hiện mà nó chỉ có thể biến từ dạng này qua dạng khác?!”

100.000 tỷ đồng kia chắc chắn không tự mất đi mà đang được biến thành dạng nào đó: nó đã thành tài sản trong các loại túi; trong khi đó thì lòng dân, một dang vật chất khác đang tồn tại trong trạng thái bất mãn; khối “vật chất “ đang bị dồn nén chồng chất do tác động của sự thoái hóa biến chất của không ít cán bộ trong bộ máy công quyền mà Vinashin chỉ là một trong những vụ điển hình. Điều này Bộ Chính trị không dễ dàng hô biến nếu không củng cổ, đẩy lùi tiêu cực và lành mạng bộ máy công quyền…
Một quyết định dù sáng suốt, quang minh chính đại đến đâu, nếu chưa được dân đồng tình, cảm thông thì hãy coi chừng. Bởi nền tảng chính trị của người phương Đông đã từng đúc kết: Chở thuyền hay lật thuyền cũng bởi lòng dân…Không một chính thể mất lòng dân nào mà tự đứng vững được ?!Khi xưa có lẽ do trong tình cảnh " nếm mật nằm gai " nên mới có một Lê Lai đem thân mình ra cứu chúa! Còn ngày nay bói cũng không đâu ra vì ai cũng nhà lầu xe hơi đời mới nên tìm cách để hòa cả làng !
Xin được kết thúc bài viết bằng 2 câu thơ của một nhà tuyên huấn nổi tiếng của chế độ, ông Tố Hữu:
Gió hôm nay là bão nổi ngày mai
Trời chớp giật tất có ngày sét đánh…
( Bài thơ: Thù muôn đời muôn kiếp không tan...)
P.V.Đ

Nguồn :http://phamvietdaonv.blogspot.com/2011/03/sai-toi-muc-nao-thi-cac-quan-chuc-chinh.html

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét